Trung Quốc. Recently added. 0. Full 12/12. Tháng Ngày Yêu Em Love You Day and Month Xem Phim Tình Dục Và Đô Thị - Sex and The Metropolis (2018) Vietsub Thuyết Minh Full HD Tình Dục Và Đô Thị - Sex and The Metropolis Phim Lãng Mạn. 0. Xem phim Truyền Gia - Legacy (2022) Vietsub Thuyết Minh Full HD
Tình Yêu Chốn Đô Thị ️ phim hay 24h mới nhất , phim chất lượng cao , phim miễn phí , phim thuyết minh Tình Yêu Chốn Đô Thị thuyết minhĐem lòng yêu một cô gái phóng khoáng sau cuộc gặp lãng mạn bên bờ biển, một kiến trúc sư nhiệt huyết bắt đầu tìm cách gặp lại cô ở Seoul kể về cuộc sống hẹn hò thực tế
Trong số 32 triệu dân kể trên, chỉ có khoảng 15,4 triệu người sống ở thành phố, chiếm 30% tổng số dân. Số còn lại hiện tập trung ở những vùng nông thôn lân cận. Theo báo cáo năm 2018, của Bộ Kinh tế và Xã hội Liên Hợp quốc, Một "siêu đô thị" được hiểu là nơi
Truyền thuyết đô thị xoa dịu tinh thần họ, như "Bóng ma của Marx" dạy rằng mọi thay đổi luôn bị ám ảnh vĩnh viễn bởi quá khứ. Do đó, không có gì đáng ngạc nhiên khi con người, ở bất cứ thời đại nào, tạo nên mạng lưới công việc ở một thành phố, lại luôn
Cam Lâm trở thành đô thị hạt nhân vùng. Đô thị mới Cam Lâm được quy hoạch là đô thị sân bay tầm quốc tế; là trung tâm du lịch nghỉ dưỡng, vui chơi giải trí cấp quốc gia, hạt nhân phát triển du lịch của khu vực và thế giới. Phó Thủ tướng Lê Văn Thành vừa ký
3 TRUYỀN THUYẾT ĐÔ THỊ TRUNG QUỐC Nhà số 37 sau đó được xây thành phòng trọ cho người lao động, nhưng sự việc đã trở thành một chấn động ở Trung Quốc. Bửu Bửu 19 Th05 2021 • 10 min read A. Sự kiện năm 1956 ở nhà số 37 Năm 1956, một vụ án mạng xảy ra trên đường Vũ Ninh ở nhà số 37. Câu chuyện được một cảnh sát hình sự lớn tuổi kể lại.
gNeNg. Đến nay, xã hội Trung Quốc vẫn còn truyền tai nhau những truyền thuyết đô thị ám ảnh từng xuất hiện và tồn tại qua hàng ngàn năm. Đây vốn được xem là nguồn tư liệu dồi dào cho những bộ phim kinh dị rùng rợn trên màn ảnh. Truyền thuyết đô thị nguồn gốc tiếng Anh urban legend là một hình thức văn hóa dân gian thời hiện đại, được phổ biến rộng rãi qua các câu chuyện truyền miệng. Bối cảnh của những câu chuyện này có thể bắt nguồn từ bất cứ đâu trên thế giới, để phân biệt với những chuyện kể dân gian truyền thống. Đây vốn được xem là nguồn tư liệu dồi dào cho những bộ phim kinh dị rừng rợn trên màn ảnh. >>> Xem thêm Những truyền thuyết đô thị Trung Quốc được dựng thành phim Phần 1 Trong bài viết này, hãy cùng điểm qua một số truyền thuyết đô thị nổi tiếng từng ám ảnh nhiều thế hệ tại xã hội Trung Quốc. Truyền thuyết về loài quỷ đỏ hút máu ở Thượng Hải Tại Trung Quốc, người dân từng truyền tai nhau tin đồn rằng trong một cơ sở nghiên cứu sinh hoá nằm ở ngoại ô thành phố Thượng Hải Trung Quốc xuất hiện một loại sinh vật lạ. Đây vốn là kết quả ngoài ý muốn do thí nghiệm sinh hoá thất bại của các nhà khoa học. Thế nên chúng cực kì khát máu, phải liên tục uống máu để duy trì sự sống. Khi biết tin cảnh sát đã tiến hành điều tra và lùng bắt, thế nhưng kết quả là người ta chỉ tìm được xác hai cảnh sát bị hút khô máu ở công viên Hồng Khẩu. Trong suốt thời gian khủng khiếp này, người dân treo đầy giá chữ thập và tỏi trong nhà, thậm chí người ta còn tự mua thêm dây chuyền hoặc trang sức bạc có hình thánh giá. Sau này có người kể rằng sinh vật này từng đi ngang qua vùng Tứ Bình, giết và uống rất nhiều máu chuột, làm người ta nghĩ rằng thật ra sinh vật này không hề muốn giết người. Ngoài phiên bản trên còn một phiên bản khác về sinh vật này nữa, đồn rằng nó thật ra là một bà lão chuyên đi uống máu những cô gái trẻ mặc đồ màu đỏ ở một trường học trong Thượng Hải, chuyện này từng làm các học sinh nữ ở trường này không dám mặc đồ đỏ, thậm chí còn ngay khi tan học lập tức cởi khăn đỏ ra cất vào cặp. Hiệu trưởng trường phải tổ chức họp toàn trường để bác bỏ tin đồn, nhưng lạ là ngay sau đó trường học tiến hành kiểm tra tất cả ngóc ngách trong trường, phân công người đi tuần tra, thông báo cha mẹ đưa đón con đúng giờ, ai không có cha mẹ đưa đón thì sẽ do các thầy cô đưa về. Chuyến xe buýt "cõi âm" mang số hiệu 375 Câu chuyện về chiếc xe buýt 375 ở Bắc Kinh từng được nhiều người truyền tai nhau trong ít nhất 15 năm, là một trong số những truyền thuyết đô thị có thật nổi tiếng nhất Trung Quốc. Vào thời điểm đó, các tờ báo lẫn đài truyền hình ở Bắc Kinh cũng đã từng đăng tải về câu chuyện bí ẩn này và làm rung động toàn bộ giới y học và ngành cảnh sát. Cho đến nay, những bí ẩn về đêm hôm đó vẫn chưa có lời giải thích thỏa đáng và liên tục được truyền tai nhau với nhiều dị bản khác nhau. Chuyện kể lại rằng vào một đêm khuya ngày trên chuyến xe buýt mang số hiệu 375 di chuyển từ nội thành Tây Trực Môn đến vành đai thứ 5 ở vùng ngoại ô phía Bắc, có một người đàn ông trẻ đi làm về muộn và trên chuyến xe bus cuối cùng vào nửa đêm đó chỉ có 2 người là tài xế và một người đàn ông già. Chuyến xe chạy được không lâu thì có 2 người đàn ông lên xe. Tất cả họ đều đeo mặt nạ, mặc quân phục, kỳ lạ thay khi họ bước lên đều không nghe tiếng động gì. Điều đáng nói, trên xe còn rất nhiều chỗ trống nhưng 3 người đàn ông kia không ngồi, họ chỉ đứng. Bỗng nhiên, người đàn ông già nổi cơn giận dữ và quát tháo với anh chàng rằng chính anh là người lấy cắp ví của mình và ép anh phải xuống xe để giải quyết vấn đề. Anh chàng bị buộc phải xuống xe và bất ngờ thay người đàn ông già trở nên vui vẻ, chẳng giận dữ nữa. Ông nói rằng ông chỉ đơn giản là muốn cứu mạng cả hai vì ông phát hiện hai hành khách lên sau…không có chân, và rõ ràng chuyến xe bus này là một chuyến xe bus tử thần. Sáng hôm sau, người ta phát hiện sự mất tích của chuyến xe cùng tài xế và bắt đầu tìm kiếm. Khi người ta tìm ra chiếc xe, thân xác của tài xế đã thối rửa và đáng sợ thay, trong bình xăng là máu thay vì xăng dầu thông thường. Thôn Phong Môn - Ngôi làng "quỷ trấn" có thật lớn nhất Trung Quốc Đến nay, khi nhắc đến Thôn Phong Môn, người ta thường kinh hãi gọi đây là thôn ma lớn nhất ở Trung Quốc. Bởi tại nơi đây vào năm 1963 đã xảy ra loạt sự kiện bí ẩn được đánh giá là một trong những bí ẩn khó giải thích nhất khi Trung Quốc mới vừa thành lập. Người ta cho rằng các kiến trúc ở trong thôn này đều đi ngược lại với các học thuyết về phong thuỷ, tất cả đều được xây dựng theo hướng tự tàn bại trong phong thuỷ, thích hợp cho những kẻ sống vất vưởng. Ngoài ra trong thôn còn có phong tục kì lạ là bất kì ai chết cũng sẽ được chôn ngay trong thôn, chứ không đưa ra các khoản đất trống chung quanh thôn như những nơi khác. Không những vậy, người dân trong thôn cũng không cúng bái thần linh, chỉ chuyên tâm cung phụng chư phật và các loại tượng Phật kì quái. Những người trong nghề còn cho rằng thôn này chứa đầy âm khí nên thường xảy ra các sự kiện kì quái như sự kiện hòm chứa thi thể, ghế bành, ảnh chụp ma, vết cào trên tường,... trong số đó thì sự kiện mặt quỷ trong tủ xảy ra vào năm 1963 là nổi tiếng hơn cả. Năm 1963, có ba thanh niên chưa rõ tên đã từ Trịnh Châu xa xôi đi đến thôn Phong Môn, họ còn mang theo giá vẽ và màu mực các thứ, với mong muốn có thể vẽ lại các loại thực vật sinh trưởng trong thôn. Họ được cư dân trong thôn chào đón không mấy niềm nở, được sắp xếp cho ở lại trong một căn nhà trống – nơi trước đây từng có một nhà ba người sinh sống và bị chết một cách kì lạ. Từ khi vào ở trong căn nhà này, cả ba thanh niên bắt đầu gặp được chuyện lạ kì. Họ thường xuyên nghe được tiếng trẻ em gọi tìm mẹ, nhưng khi ra ngoài nhìn thì không có lấy một người nào, rồi cả ba lần lượt gặp ác mộng, nửa đêm mơ thấy ma bò giường,... Sáng nọ, một trong ba người đang mở tủ lấy quần áo thì đột nhiên hét lớn rồi ngất xỉu tại chỗ, sau khi tỉnh lại người này kể rằng mình thấy một cái mặt quỷ giấu trong tủ quần áo, giống hệt mặt quỷ mình từng gặp trong mơ. Hai người còn lại lập tức mở tủ kiểm tra, nhưng không thấy gì lạ thường. Cùng ngày, người gặp quỷ này bắt đầu bị sốt cao. Bắt đầu từ sau hôm đó, cả hai người còn lại thường xuyên mơ thấy mặt quỷ, lúc bừng tỉnh thì nghe thấy tiếng xối nước, họ mở cửa sổ ra nhìn thì thấy có người phụ nữ đang tắm bên cạnh giếng nước. Đột nhiên cô ta quay đầu nhìn cả hai mỉm cười đầy kì lạ, sau đó thả người nhảy xuống giếng. Hai người hoảng sợ, lập tức gọi người đi tìm, thì thấy trong giếng không có bất kì thứ gì, đất chung quanh giếng cũng không hề có dấu hiệu ẩm ướt như có người vừa tắm. Bài liên quan Bài đọc nhiều nhất
đọc truyện full Xe dừng lại, có hai người đi lên. Không, chính xác phải là ba người. Bởi vì giữa hai người đang đỡ một người, họ không nói một lời.... Bản ghi âm của các nạn nhân vụ tai nạn máy bay China Airlines năm 2002Máy bay dân dụng ci611- China Airlines của Đài Loan bị rơi tại vùng đảo Bành Hồ vào tháng 5 năm 2002, 225 báo Quảng Châu ngày 8/7 đưa tin, một người bí ẩn ở Bình Đông, Đài Loan đã nhận được một tin nhắn kì lạ trên điện thoại di động vào ngày 30 tháng 5 tức là 6 ngày sau khi xảy ra vụ tai nạn máy bay chuyến 611 của China Airlines. Tin nhắn dài 1 phút có tiếng rên rỉ của một người đàn ông và âm thanh của sóng biển. Đó được xem là "đoạn ghi âm ma quái" của nạn nhân trong vụ rơi máy bay China Airlines. Anh ấy đã chép lại tin nhắn đó thành một tập tin kỹ thuật số và gửi qua email cho một người bạn. Sau khoảng một tháng, tin nhắn lan truyền khắp Đài Loan, thậm chí người thân và bạn bè của người đã khuất cũng liên lạc với anh ấy. Một người gọi đến và nói rằng giọng nói đó giống hệt người bạn của cha họ. Ông ấy là một trong các nạn nhân trong vụ rơi máy bay. Anh Trương, người nhận được tin nhắn, nói rằng anh đã liên hệ với công ty viễn thông và gọi cảnh sát sau khi nhận được tin nhắn kỳ lạ này, nhưng cũng vô ích. Sau đó, đoạn ghi âm tên là "Thông điệp từ các nạn nhân của thảm họa China Airlines" đã lan truyền khắp Đài Loan trong vòng một tháng. Kể từ khi số điện thoại của anh ấy được đính kèm trong email có 10 hoặc 20 cuộc gọi mỗi ngày tới anh Trương. Ở đầu bản ghi âm là thông báo thời gian nhận tin thứ năm- 5 giờ 21 phút, 10s tiếp theo là tiếng khóc nức nở của một người đàn ông và 10s tiếp theo chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ, sau đó là một loạt câu nói "Tại sao? Tại sao?", "Không, tôi không muốn chết, đừng chết ở đây", "Sao tôi ở đây", "Sao tôi có thể xui tới như vậy" .Cuối cùng là một loạt tiếng sóng vỗ và giọng nam cũng tự động bị ngắt khi hết 1 đó người ta phát hiện một sự liên kết kì lạ. Năm 1994 ở hồ Thiên Đảo xảy ra sự kiện đốt thuyền khiến 24 hành khách Đài Loan thiệt mạng. Do đó China Airlines đã bố trí một máy bay để đưa tro cốt của các nạn nhân về Đài Loan. Nhưng không may 1 tháng sau đó chiếc máy bay này- chuyến 140 của China Airlines đã rơi tại thành phố Nagoya khiến 264 người vong. Hãng hàng không này liền bố trí 1 chiếc máy bay khác đưa tro cốt các nạn nhân ở hồ Thiên Đảo về và đó chính là chiếc ci611. Chiếc máy bay bị tai nạn vào 8 năm sau đó. Ngày 22 tháng 12 năm 2002 một chiếc máy bay chở hàng cánh quạt atr72 của hãng TransAsia Airways đã rơi ở phía Tây Nam của đảo Bành Hồ lúc 1 giờ 56 phút sáng trên đường đến Macau. Địa điểm rơi chỉ cách nơi xảy ra tai nạn máy bay 611 hồi tháng 5 là 10km. Điều trùng hợp đáng sợ là chiếc máy bay này đã chở của hơn 200 nạn nhân trong chuyến bay 611 về Đài Loan. Và 7 tháng sau đó nó đã rơi tại vị trí gần báo cáo của truyền thông Đài Loan, ở phía tây nam của đảo Bành Hồ thường xuyên trải qua các hiện tượng siêu nhiên như la bàn quay liên tục và xuất hiện ánh sáng trắng trên mặt biển. 5 chiếc máy bay đã bị rơi trong 16 năm khiến nó trở thành phiên bản khác của Tam giác quỷ youtube bản ghi âm, bắt đầu từ 212. Mình khuyên mọi người đừng nghe vào buổi tối nha, tiếng rên lúc đầu hơi ghê. youtube cáo đường sắt Cửu Long ở HongKong năm 1993Đạo diễn sau khi xem lại đoạn quảng cáo và phát hiện ra những cảnh kỳ lạ. Đoạn phim quay 7 đứa trẻ đang chơi trò chơi xe lửa với tay đặt trên vai người đứng trước. Tuy nhiên cuối cảnh quay xuất hiện thêm 1 người. Đứa trẻ bị người bí ẩn đặt tay lên vai đã sau 1 vụ tai nạn. Đoạn quảng cáo ngay lập tức bị ngừng phát sóng và gây xôn xao một thời gian dài. Báo cáo cho rằng có 7 đứa trẻ tham gia vào đội hình nhưng trên hình có thể thấy thực sự có 8 đứa trẻ. Nam chính Áo caro đỏ, nón caro, yếm đỏ, vớ chính Hơi lùn, tóc chẻ mái thắt bím, áo cổ Tai to, áo xám, cổ áo caro tròn, đứa trẻ đứng thứ 3 trong phân đoạn thứ khá cao, tóc mái thắt bím, áo trắng, váy ngắnNam đồ đen, chỉ xuất hiện 1 lầnNam mập, mũ caro, yếm đenNữ áo trắng, váy dài trắng, mặc yếm, hai bên tóc cài nơ trắngNam đội mũ, áo vàng, quần màu đậm có thắt youtube đoạn quảng cáo truyện ngôn tình full hoàn cập nhật mới nhất tại truyendacsac!Sự kiện năm 1956 ở nhà số 37Năm 1956, một vụ án mạng xảy ra trên đường Vũ Ninh ở nhà số 37. Câu chuyện được một cảnh sát hình sự lớn tuổi kể lại. Năm 1956, đường Vũ Ninh ở Thượng Hải không sầm uất, vị cảnh sát nhận được điện thoại báo động khi đang trực ban đêm, người bên đầu dây kia nói rằng bản thân đã giết người và vị trí cụ thể là nhà số 37. Các cảnh sát được huy động đến hiện trường và thông báo cho đồn cảnh sát địa phương. Sau khi tìm đến nhà số 37, người ta thấy cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt, trong nhà không có ánh sáng, cứ như không có người đó, các cảnh sát quyết định đập vỡ cửa kính tầng 1 để vào nhà, bật đèn lên thì thấy một phòng ăn có diện tích chưa đầy 4 mét vuông, chỉ có một bàn ăn và một chiếc xe nôi. Kinh hoàng là bên trong phòng ẩm ướt, có mùi tanh nồng, còn có chất lỏng màu đỏ sẫm chảy ra, rõ ràng đó là máu! Sau đó cảnh sát điều tra ra 1 người có tên là Diệp Tiên Quốc đã hại vợ và con. Sau bao nhiêu vất vả, cuối cùng Diệp Tiên Quốc cũng bị bắt, lúc này hắn phát điên, hắn đã trải qua ba lần giám định tâm thần khác khi chụp X-quang đầu phát hiện ông ta không có não, tất cả những người có mặt lúc đó gần như đều hoảng sợ. Người không có não hoàn toàn không phải là con người, chính xác thì Diệp Tiên Quốc là thứ gì. Sau khi điều tra biết được Diệp Tiên Quốc nhìn bề ngoài khoảng ba mươi tuổi, nhưng thực ra ông ta ít nhất cũng đã 70 tuổi. Ông càng sống càng trẻ. Sau khi được lưu truyền rộng rãi, câu chuyện được thêm vài chi tiết đáng sợ, không biết độ xác thực so với bản gốc còn bao nhiêu nữa. Nhà số 37 sau đó được xây thành phòng trọ cho người lao động, nhưng sự việc đã trở thành một chấn động ở Trung dị năng, đô thị, huyền huyễn cực phẩm SỐ HIỆU 09 BẢN DỊCHXe buýt số 330 375 ở Bắc Kinh năm 1995Xe buýt 375 hiện tại đã được đổi thành tuyến Bắc Cung Môn-Tây Trực Môn. Đêm khuya ngày 14/11/1995, trời rét đậm, gió giật mạnh. Một chiếc xe buýt từ từ chạy ra khỏi bến Viên Minh Viên và dừng tại trạm Cổng Nam Viên Minh Viên. Đây là chuyến cuối cùng trong xe có một tài xế lớn tuổi và một nữ soát vé trẻ tuổi. Bốn hành khách bước lên gồm một cặp vợ chồng trẻ, một bà già và một thanh niên. Sau khi lên xe, cặp vợ chồng ngồi ở hàng ghế phía sau tài xế, nam thanh niên và cụ bà lần lượt ngồi ở hàng ghế đơn phía bên phải gần cửa trước. Chiếc xe bắt đầu di chuyển và đi về phía trạm Hương Sơn. Màn đêm trở nên yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng động cơ xe và hầu như không có xe cộ qua lại và người đi bộ trên đường. Bởi vì đêm tháng 11 ở Bắc Kinh rất lạnh. Xe đi tiếp sau khi qua trạm Bắc Cung Môn khoảng 300m. Bỗng tài xế lớn tiếng mắng "Bình thường giờ này vắng tới không thấy ma nào, nay lại có người đứng đón xe mà còn không thèm đứng đúng trạm buýt". Mọi người nhìn ra đều thấy khoảng 100m có 2 bóng đen đang vẫy tay đón xe. Sau đó cô bán vé liền nói "Thôi mình dừng xe lại đón họ đi! Bên ngoài trời lạnh như vậy, chưa kể đây là chuyến cuối nữa". Xe dừng lại, có hai người đi lên. Không, chính xác phải là ba người. Bởi vì giữa hai người đang đỡ một người, họ không nói một lời. Sau khi lên xe, người chính giữa cứ cúi đầu. Hai người còn lại mặc áo quan triều Thanh, sắc mặt tái nhợt. Tất cả mọi người đều bị dọa sợ, vẻ mặt ai cũng căng thẳng chỉ có tài xế tiếp tục lái xe. Lúc này cô bán vé nói "Đừng sợ, có thể họ quay phim cổ trang ở gần đây, chắc là uống rượu nhiều rồi quên thay quần áo". Khi mọi người nghe xong thì tâm trạng cũng bình tĩnh hơn. Chỉ có bà cụ không ngừng quay đầu nhìn ba người ngồi ở phía sau. Sau khi xe chạy qua khoảng 3, 4 trạm. Chẳng có ai lên xe nữa, cặp vợ chồng trẻ đã xuống xe ở trạm trước. Tài xế và người bán vé đang trò chuyện. Lúc này bà cụ bất ngờ đứng dậy, đánh vào người thanh niên ngồi trước mặt. La hét rằng thanh niên đã lấy trộm ví của bà. Người thanh niên đứng dậy mắng bà cụ "Bà già rồi, sao còn ngậm máu phun người!". Bà cụ không nói gì dùng hai mắt nhìn chằm chằm vào người thanh niên, nắm chặt cổ áo anh ta. Người thanh niên đỏ bừng mặt, không nói nên lời. Bà cụ mở miệng nói" Đồn công an trước mặt, chúng ta hãy đến đó để phân xử!". Người thanh niên nói "Đi thì đi, ai sợ ai!".Xe dừng lại, bà cụ túm lấy nam thanh niên xuống xe. Họ nhìn chiếc xe buýt đã đi, bà cụ thở phào nhẹ nhõm. Người thanh niên miễn cưỡng nói "Đồn cảnh sát ở đâu!". Bà già nói "Đồn gì vậy! Tôi vừa cứu mạng cậu đấy. Ba người lên xe vừa rồi không phải là người, đều là ma!". Thanh niên quay đầu bỏ đi. Bà cụ bảo "Cậu không tin thì cũng phải đợi tôi nói xong!". Người thanh niên dừng lại, bà tiếp tục nói "Tôi đã nghi ngờ họ từ khi lên xe, nên tôi cứ nhìn lại họ. Thật trùng hợp, gió từ cửa sổ thổi vào làm chân áo bay lên, tôi thấy họ hoàn toàn không có chân!". Người thanh niên kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bà cụ, mặt đầy mồ hôi, không nói được lời nào. Bà già bảo Cậu còn không mau gọi cảnh sát!Hôm sau, bến xe báo cáo chuyến xe cuối cùng ở đêm qua mất tích. Trên xe gồm một tài xế và một phụ nữ soát vé. Cảnh sát đã nhanh chóng truy tìm người thanh niên đã gọi điện vào đêm qua. Người thanh niên và bà cụ được tìm thấy sau đó hai giờ. Đêm hôm đó, tờ Tin tức buổi tối Bắc Kinh và tờ Tin tức Bắc Kinh đã nhanh chóng đưa tin chấn động và thực hiện các cuộc phỏng vấn trực tiếp chàng thanh niên và bà cụ. Vào ngày thứ ba, cảnh sát tìm thấy chiếc xe buýt mất tích gần hồ Mật Vân cách Hương Sơn hơn 100 km, tìm thấy ba thi thể đang phân hủy nặng trong xe nhất Chiếc xe buýt không thể nào chạy hơn 100 km sau khi đã chạy được một ngày, cảnh sát cũng phát hiện ra bình xăng của chiếc xe hoàn toàn không phải xăng mà là hai Điều khiến chúng tôi khó hiểu hơn nữa là cái được tìm thấy đã bị phân hủy nặng trong vòng chưa đầy hai ngày, điều này không thể xảy ra ngay cả trong mùa ba Sau khi cảnh sát kiểm tra nghiêm ngặt các camera tại các ngã tư dẫn đến hồ Mật Vân đều không tìm thấy gì truyện đô thị, hài hước hấp dẫn nhất 2021 NHÂN DANH BÓNG ĐÊM BẢN DỊCHVụ án cậu bé váy đỏ năm 2009Một nông dân 54 tuổi tên là Khuông Kỉ Lục vội vã từ Giang Bắc trở về Cao Thạch Khảm, làng Song Tinh, thị trấn Đông Tuyền, quận Ba Nam để đưa tiền cho cậu con trai đang đi học. Cửa trước và cửa hông của ngôi nhà được đóng chặt. Ông bước vào qua cửa sau, bàng hoàng trước cảnh tượng trước mắt. Con trai ông tên là Khuông Chí Quân sớm đã Trên người mặc chiếc váy hoa màu đỏ, bên trong chiếc váy đỏ nạn nhân mặc áo tắm nữ, tay chân bị buộc chặt bằng dây thừng, trên chân treo một chiếc cân, 2 tay thì bị treo trên trần nhà, trên trán có 1 lỗ nhỏ. Cậu bé khi mất chỉ vừa tròn 13 tuổi 13 vụ án xảy ra, nhiều lời đồn cho rằng vụ án liên quan đến tà thuật rút hồn để hiến tế. Đầu tiên, hung thủ cho cậu bé mặc váy đỏ, mục đích để trấn giữ hồn cậu bé. Sau đó mới cậu, rồi dùng kim đâm vào trán 1 lỗ nhỏ để rút hồn cậu bé ra. Người ta đoán rằng hung thủ sử dụng hồ lô hoặc hộp để chứa linh hồn. Cuối cùng là treo lên xà ngang bằng gỗ trên trần nhà. Vì theo Đạo Giáo linh hồn sau không sạch sẽ nên không được phép cho thi thể chạm đất. Treo trên xà ngang bằng gỗ vì gỗ đại diện cho sự sống và có tác dụng trong việc thu hút hồn ma. Bằng cách trên mà hung thủ mới có thể lấy đi hồn ma của cậu vào các điều tra tại hiện trường, kết quả khám nghiệm tử thi, kết quả từ phòng thực nghiệm đã loại bỏ khả năng nạn nhân bị sát hại. Kết luận nạn nhân tử vong do ngạt tình dục Sexual asphyxia. Vì những lý do sauHiện trường là tại nhà riêng của nạn nhân, cha mẹ đi làm xa rất ít khi về nhà. Đa phần nạn nhân sống một nhân là một học sinh cấp 2, tính cách hướng nhân thích mặc quần áo nữ. Cha mẹ nạn nhân cũng biết rõ. Trước đó không lâu, họ bắt gặp nạn nhân lấy quần áo của chị họ để mặt. Tại hiện trường vụ án, cậu bé cũng mặc chiếc váy đỏ và có độn ngực ngọn nến trên giường và vết nến nhỏ giọt trên áo tắm cho thấy nạn nhân có xu hướng tự ngược đãi bản thức buộc dây rất đặc biệt, có nhiều nút thắt, còn treo quả cân. Đặc điểm cơ bản về các trường hợp ngạt thở tình dục có tính tự ngược nghiệm tử thi cho thấy nạn nhân do ngạt thở và tìm thấy mẫu tinh dịch của nạn nhân trên tư thế của nạn nhân làm hạn chế hoạt động của lồng ngực. Giảm khả năng hô hấp của phổi và ảnh hưởng đến hệ thống tuần hoàn. Hoạt động đưa máu vào tĩnh mạch bị nghẽn gây ra hiện tượng ngạt dịch Thủy Tuyết Dung
Những chuyện liên quan đến quỷ thần, xưa nay đều là kẻ tin người không tin, nhưng dù nói thế nào đi nữa những câu chuyện ấy vẫn luôn là một phần trong cuộc sống của chúng ta. Trang web thần quái của đã dựa vào khảo sát trên mạng, so sánh độ chân thật và những tài liệu từ các nguồn khác nhau, để bình chọn ra 10 câu chuyện dưới đây Câu chuyện về ngọc bội song ngư Vào những năm 60 của thế kỷ trước, La Bố Bạc đã tìm ra di chỉ của một thành phố cổ. Người ta đồn rằng bất kì ai từng đi qua đó đều chết hoặc điên. Không lâu sau đó xảy ra cuộc cách mạng văn hoá kéo dài 10 năm. Sau khi kết thúc cách mạng, chính phủ Trung Quốc mới lật lại bản án cho người điều tra sự kiện này. Trong quá trình điều tra, họ tìm được một vật chứng quan trọng ngọc bội song ngư. Tại sao lại có tên là ngọc bội song ngư? Không phải vì ngoại hình, mà vì lần đầu tiên nhân viên nghiên cứu phát hiện được khả năng đặc biệt của nó, là khi họ đang dùng một con cá làm thí nghiệm, miếng ngọc đột nhiên khởi động, sao chép ra một cá giống y hệt con dùng để làm thí nghiệm. Để chứng minh con cá được sao chép ra có mối liên hệ với con cá gốc, người ta thử đánh dấu lên con cá gốc, ngay sau đó con cá được sao chép ra cũng có vết đánh dấu này, nhưng vị trí bị đảo ngược, kết cấu tương tự với hình tượng hình ảnh hai con cá âm dương quấn lấy nhau. Họ lại tiếp tục làm một thí nghiệm khác, lần này họ tiêm một liều thuốc độc vào người con cá gốc, chẳng bao lâu sâu con cá gốc đã chết, còn con cá được sao chép ra vẫn còn sống bình thường, nhưng chỉ sau khoảng 7 tiếng, con cá kia cũng chết. Các nhà khoa học cho ra kết luận rằng cả hai con cá có mối quan hệ mật thiết với nhau, thực chất chúng vẫn là con cá ban đầu nhưng tồn tại ở hai thời không và có trạng thái khác nhau. Tuy nhiên chẳng bao lâu sau đó hồ sơ của sự kiện này đã được liệt vào hồ sơ có độ bí mật cao nhất lúc bấy giờ, bởi vì người ta tin rằng giữ bí mật những việc kì bí tốt hơn là công khai chúng cho mọi người đều biết. Sự kiện thần bí ở Tử Cấm Thành năm 1992 Năm 1992, một du khách đã vô tình chụp được một bức ảnh cung nữ. Những người chứng kiến kể lại đó là vào một ngày trời bão bùng, không chỉ một mà hầu như những du khách có mặt ở khu vực đó đều nhìn thấy đoàn cung nữ thái giám đi ngang qua, có người lập tức giơ máy ảnh lên chụp lại khoảnh khắc này. Sau đó các chuyên gia bắt tay vào nghiên cứu và cho ra kết quả là, năm xưa lúc đoàn cung nữ thái giám đó đi ngang qua nơi này cũng gặp trời sét, nên hình ảnh của họ đã được lưu lại trên bức tường, bức tường trong Cố Cung có màu đỏ, chứa một lượng lớn Oxit sắt, còn tia chớp truyền điện, nên nếu lúc này có cung nữ thái giám trùng hợp đi ngang qua, bức tường sẽ đống vai trò như một cái máy quay phim cỡ lớn quay lại toàn bộ cảnh tượng này, và khi sét lại đánh xuống khu vực đó lần nữa thì hình ảnh ngày xưa lập tức xuất hiện. Hiện tượng này không chỉ xuất hiện ở Trung Quốc, mà còn xuất hiện ở rất nhiều nơi trên thế giới, vào những đêm trời sét, bức tường hoặc một ít vật chất đặc biệt nào đó có thể ghi lại những hình ảnh xung quanh, rồi khi sét lại đánh xuống lần nữa, những hình ảnh này sẽ xuất hiện. Ngoài chuyện này ra thì trong Cố Cung còn có rất nhiều khu vực bị niêm phong, không mở cho du khách thăm quan, bởi vì những nơi đó đã từng chết rất nhiều người, đến sau này người ta lại phát hiện trong khu vực đó thường xuyên có người mất tích hoặc tử vong, nhưng không tìm được nguyên nhân, những người chết được tìm thấy xác đều có một đặc điểm chung, đó là phần da mặt của họ đều bị lột ra. Không những thế người ta đồn rằng trong Cố Cung có một cái giếng, ban ngày nhìn xuống giếng sẽ chỉ có đá vá cỏ dại, nhưng nếu sau 12 giờ đêm nhìn xuống, và trên trời có mặt trăng thì có thể nhìn thấy nước, nhưng gương mặt hiện ra dưới nước, chắc chắn không phải là gương mặt của người soi… Cương thi ở Thành Đô năm 1995 Nghe nói những năm đầu khi sông Phủ Nam vừa cải tạo xong thì từng có không ít người đến tự sát, thế nhưng lòng sông không sâu, dòng nước càng không xiết, ấy vậy mà bất kì ai nhảy xuống cũng đều chỉ có một kết cục – chết đuối. Sau này người ta lại đồn rằng khu vực sông phủ Nam xuất hiện cương thi. Theo tin tức lúc ấy thì những người ngã xuống sông không hề chết đuối, mà lúc được vớt lên trên người họ đều bị bỏng nghiêm trọng, cũng tức là bị thiêu chết. Cơ quan có liên quan cũng tiến hành điều tra một thời gian dài nhưng không giải quyết được gì. “Chuyện cương thi lúc ấy làm oanh động cả tỉnh Tử Xuyên, nghe nói nó còn có thể giả làm người, chạy khắp nơi, nhìn thấy người nào thích hợp thì sẽ cắn một cái” – Một người dân kể lại. Nguyên nhân xuất hiện sự kiện này nghe đồn là vì một đội khảo cổ trong lúc khai quật đã đào được ba xác ướp cổ ở gần từ đường Võ Hầu, cả ba đều có niên đại từ nhà Thanh. Nhưng sau khi xác ướp được đào lên, do sai lầm trong lúc giám sát, cả ba xác ướp đã không cánh mà bay. Rồi bẵng đi một thời gian, người ta đồn có 5 con cương thi xuất hiện, chúng chuyên đi cắn đầu người, người nào không bị cắn chết thì sẽ biến thành cương thi như chúng. Cuối cùng quân đội được chỉ thị, dùng súng phun lửa đốt hết toàn bộ chúng. Tuy nhiên cũng có lời đồn rằng cương thi đến từ động Cửu Lão ở núi Thanh Thành, người ta còn tìm thấy không ít xương cốt ở nơi đó. Cũng có người cho rằng nó được đào ra từ Thập Lăng. Thôn Phong Môn Thôn Phong Môn là thôn ma lớn nhất ở Trung Quốc, năm 1963 nơi đây đã xảy ra sự kiện kì lạ và được xưng là một trong những bí ẩn khó giải thích nhất khi Trung Quốc mới vừa thành lập. Người ta cho rằng các kiến trúc ở trong thôn này đều đi ngược lại với các học thuyết về phong thuỷ, tất cả đều được xây dựng theo hướng tự tàn bại trong phong thuỷ, thích hợp cho những kẻ sống vất vưởng. Ngoài ra trong thôn còn có phong tục kì lạ là bất kì ai chết cũng sẽ được chôn ngay trong thôn, chứ không đưa ra các khoản đất trống chung quanh thôn như những nơi khác. Không những vậy, người dân trong thôn cũng không cúng bái thần linh, chỉ chuyên tâm cung phụng chư phật và các loại tượng Phật kì quái. Những người trong nghề còn cho rằng thôn này chứa đầy âm khí nên thường xảy ra các sự kiện kì quái như sự kiện hòm chứa thi thể, ghế bành, ảnh chụp ma, vết cào trên tường,… trong số đó thì sự kiện mặt quỷ trong tủ xảy ra vào năm 1963 là nổi tiếng hơn cả. Năm 1963, có ba thanh niên chưa rõ tên đã từ Trịnh Châu xa xôi đi đến thôn Phong Môn, họ còn mang theo giá vẽ và màu mực các thứ, với mong muốn có thể vẽ lại các loại thực vật sinh trưởng trong thôn. Họ được cư dân trong thôn chào đón không mấy niềm nở, được sắp xếp cho ở lại trong một căn nhà trống – nơi trước đây từng có một nhà ba người sinh sống và bị chết một cách kì lạ. Từ khi vào ở trong căn nhà này, cả ba thanh niên bắt đầu gặp được chuyện lạ kì. Họ thường xuyên nghe được tiếng trẻ em gọi tìm mẹ, nhưng khi ra ngoài nhìn thì không có lấy một người nào, rồi cả ba lần lượt gặp ác mộng, nửa đêm mơ thấy ma bò giường,… Sáng nọ, một trong ba người đang mở tủ lấy quần áo thì đột nhiên hét lớn rồi ngất xỉu tại chỗ, sau khi tỉnh lại người này kể rằng mình thấy một cái mặt quỷ giấu trong tủ quần áo, giống hệt mặt quỷ mình từng gặp trong mơ. Hai người còn lại lập tức mở tủ kiểm tra, nhưng không thấy gì lạ thường. Cùng ngày, người gặp này bắt đầu bị sốt cao. Bắt đầu từ sau hôm đó, cả hai người còn lại thường xuyên mơ thấy mặt quỷ, lúc bừng tỉnh thì nghe thấy tiếng xối nước, họ mở cửa sổ ra nhìn thì thấy có người phụ nữ đang tắm bên cạnh giếng nước. Đột nhiên cô ta quay đầu nhìn cả hai mỉm cười đầy kì lạ, sau đó thả người nhảy xuống giếng. Hai người hoảng sợ, lập tức gọi người đi tìm, thì thấy trong giếng không có bất kì thứ gì, đất chung quanh giếng cũng không hề có dấu hiệu ẩm ướt như có người vừa tắm. Quỷ hút máu ở Thượng Hải Đồn rằng trong một cơ sở nghiên cứu sinh hoá nằm ở ngoại ô thành phố , tồn tại một sinh vật do thí nghiêm sinh hoá thất bại nên cực kì khát máu, phải liên tục uống máu để duy trì sự sống, khi biết tin cảnh sát đã tiến hành điều tra và lùng bắt đó, nhưng người ta chỉ tìm được xác hai cảnh sát bị hút khô máu ở công viên Hồng Khẩu. Trong suốt thời gian sinh vật này được cho là ở Thượng Hải, người dân treo đầy giá chữ thập và tỏi trong nhà, thậm chí người ta còn tự mua thêm dây chuyền hoặc trang sức bạc có hình thánh giá. Sau này có người kể rằng sinh vật này từng đi ngang qua vùng Tứ Bình, giết và uống rất nhiều máu chuột, làm người ta nghĩ rằng thật ra sinh vật này không hề muốn giết người. Ngoài phiên bản trên còn một phiên bản khác về sinh vật này nữa, đồn rằng nó thật ra là một bà lão chuyên đi uống máu những cô gái trẻ mặc đồ màu đỏ ở một trường học trong Thượng Hải, chuyện này từng làm các học sinh nữ ở trường này không dám mặc đồ đỏ, thậm chí còn ngay khi tan học lập tức cởi khăn đỏ ra cất vào cặp. Hiệu trưởng trường phải tổ chức họp toàn trường để bác bỏ tin đồn, nhưng lạ là ngay sau đó trường học tiến hành kiểm tra tất cả ngóc ngách trong trường, phân công người đi tuần tra, thông báo cha mẹ đưa đón con đúng giờ, ai không có cha mẹ đưa đón thì sẽ do các thầy cô đưa về. còn tiếp
* * * 1. Sự kiện tâm linh ở Cố Cung năm 1992 Là một địa điểm thu hút khách du lịch, hàng ngày Tử Cấm Thành đón hàng nghìn lượt khách du lịch trong và ngoài nước nhưng không phải ai cũng biết Tử Cấm Thành còn ẩn chứa một mặt đáng sợ. Năm 1992 ở Tử Cấm Thành xảy ra một trận mưa dông. Chuyện kì lạ đã xảy ra, hình ảnh các thái giám và cung nữ trong trang phục nhà Thanh xuất hiện trước mặt các du khách. Hình ảnh này được khách du lịch chụp lại. Bức ảnh đã được chính quyền Trung Quốc tịch thu, những bức ảnh lưu truyền trên mạng đều là giả. Sau khi có được bằng chứng, các chuyên gia đã đưa ra lời giải thích khoa học. Các bức tường màu đỏ trong Tử Cấm Thành chứa một lượng lớn oxit sắt và sét tạo ra tia chớp dẫn điện xuống. Nếu có sét đánh xuống trùng hợp lúc đoàn thái giám và cung nữ đi ngang qua thì lúc này bức tường sẽ đóng vai trò như máy quay phim cỡ lớn quay lại toàn bộ cảnh tưởng này. Trong tương lai, nếu sét đánh xuống khu vực đó lần nữa thì hình ảnh lập tức xuất hiện giống như đang phát lại một đoạn video. Dù đã được giải thích theo khoa học nhưng vẫn khiến mọi người không thể tin được. Thực tế thì dinh thự nào cũng trải qua những hiện tượng khoa học không thể giải thích được. Trước giải phóng, Tử Cấm Thành là nơi nhiều người đã chết! Họ biến mất không lý do nhưng có một điểm chung là nếu sau khi chết vẫn có thể nhìn thấy xác thì xác chết sẽ không còn mặt mũi. Ghê rợn hơn là giếng nước trong Tử Cấm Thành. Khi bạn nhìn xuống vào ban ngày sẽ thấy một số đá và cỏ dại ở dưới đáy giếng. Nhưng mỗi khi bạn nhìn xuống sau 12 giờ đêm và ngày trăng rằm, bạn sẽ thấy đáy giếng là nước nhưng phản chiếu trong nước không phải khuôn mặt của bạn. 2. Cương Thi ở Thành Đô năm 1995 Những năm đầu sau khi sông Phù Nam được xây dựng lại đã có rất nhiều người nhảy sông tự sát tại đây. Nước sông không sâu và cũng không xiết nhưng có một số người không cẩn thận rơi xuống vẫn bị chết đuối. Sau đó ở Thành Đô liền lan truyền câu chuyện về Cương Thi sông Phù Nam. Điều này khiến cho đài truyền hình phải đích thân ra tay điều tra. Theo nguồn tin nội bộ đáng tin cậy vào thời điểm đó, những người rơi xuống không vì chết đuối. Sau khi được trục vớt, tất cả thi thể được phát hiện có những vết bỏng nặng trên cơ thể giống như bị thiêu chết. Các bộ phận liên quan cũng đã cử người đến điều tra. Nhưng điều tra không tìm ra được gì. Một dị bản khác kể rằng khoảng năm 1995. Những người sống ở Thành Đô sau năm 1980 sẽ rất rõ câu chuyện này Đội khảo cổ Thành Đô đào được 3 xác chết cổ của thời nhà Thanh gần chùa Vũ Châu. Do sai sót trong khâu giám sát, 3 xác chết cổ biến mất chỉ trong một đêm. Sau đó lại xuất hiện 5 con cương thi, đi khắp nơi cắn vào đầu người ta, ai bị cắn mà không chết thì trở thành thây ma. Cuối cùng phải điều động quân đội dùng máy phun lửa để thiêu chết đám cương thi. Ngoài ra, có người cho rằng đám cương thi đến từ hang động Cữu Lão ở núi Thanh Thành, bên trong hang động còn tìm được rất nhiều bộ xương. 3. Quỷ hút máu người ở Thượng Hải Có hai giả thuyết về vụ việc ma cà rồng ở Thượng Hải Một là, vào nửa cuối năm 1995 một viện nghiên cứu sinh hóa ở ngoại ô Thượng Hải có 1 nhà khoa học họ Lăng, ông ấy là nhà nghiên cứu được mời bởi Công ty TNHH Dược phẩm Viễn Diễm Bắc Kinh và một viện nghiên cứu do nước ngoài tài trợ ở Thượng Hải. Ông ấy đã lấy bằng Tiến sĩ tại Đức, rất có thực lực. Vì thất bại trong một cuộc thử nghiệm, khiến nhà sinh hóa học này phải dựa vào máu để tồn tại. Sau đó, quỷ hút máu thường đi ngang qua đường Tứ Bình để hút rất nhiều máu chuột, nhiều người cho rằng anh ta vốn không muốn giết người. Để bắt được người này, 2 người cảnh sát đã phải hy sinh và thi thể của họ đã bị hút hết máu. Lần cuối cùng quỷ hút máu người xuất hiện là ở công viên Hồng Khẩu. Những người sinh sau năm 80 ở Thượng Hải vẫn nhớ rõ thời điểm đó các lớp học đều treo đầy thánh giá, củ tỏi và vòng tay chữ thập. Giả thuyết này đáng tin cậy hơn. Hai là, một người được mệnh danh là "bà già ma cà rồng". Tương truyền rằng bà ta chuyên hút máu các nữ sinh mặc đồ đỏ. Khiến cho các bạn nữ trong lớp sợ hãi không dám mặc đồ đỏ, ngay cả khăn quàng đỏ cũng lập tức cởi ra sau khi kết thúc buổi tập thể dục sáng sớm. Đến cả vệ sinh cũng phải đi cùng nhau. Điều này khiến cho hiệu trưởng phải tổ chức cuộc họp để bác bỏ tin đồn. Nhưng điều kì lạ là mỗi ngày nhà trường đều sắp xếp các cô giáo tới kiểm tra nhà vệ sinh và người ngoài không được phép vào trường. Sau khi tan học các em phải được bố mẹ đến trường đón, các em không có bố mẹ đón thì đích thân giáo viên đưa các em về. Giả thuyết này không đáng tin cậy khi có lời đồn bảo rằng bà già hút máu người xuất phát từ đám cương thi ở Thành Đô năm 1995. 4. Sự kiện rồng rơi ở thành phố Dinh Khẩu năm 1934 Vào mùa hè năm 1934, tại Dinh Khẩu mưa liên tục, mưa lớn kéo dài hơn 40 ngày. Nước sông Liêu Hà tăng vọt, ao sậy ở bờ bắc sông Liêu Hà trở thành một đại dương, tôm cá nổi lềnh bềnh. Một mùi tanh nồng thoang thoảng trong không khí. Sau trận mưa lớn, người dân sống ở phía bắc sông Liêu Hà ngửi thấy mùi ôi thiu trong ao sậy nhưng họ vẫn không thể tìm ra nguyên nhân. Một hôm, một người đang chăm sóc ao sậy khi đang nhổ cây sậy thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy trong ao có xác một con quái vật to lớn như rồng. Thấy hốt hoảng người này lập tức chạy về nhà và sau đó anh ta bị bệnh nặng. Một số người cao tuổi trong vùng kể lại, con quái vật này đã xuất hiện hai lần, lần đầu xuất hiện cách cửa biển 20 km. Vào lần đó, người dân tin rằng rồng từ trên trời rơi xuống là một điều may mắn. Để giúp cho con rồng bị mắc kẹt bay lên trời sớm nhất có thể, một số người đã dùng chiếu sậy để xây thành cái tháp và một số xách nước đổ lên con quái vật để tránh cơ thể con quái vật bị khô. Trong chùa, hàng ngày có nhiều người dân và nhà sư tổ chức lễ cầu nguyện, siêu độ cho đến vài ngày sau một trận mưa lớn kéo dài, con quái vật biến mất một cách bí ẩn. Tuy nhiên, hơn hai mươi ngày sau, con quái vật này lại xuất hiện một cách kỳ lạ lần thứ 2. Lần này nó xuất hiện ở đám lau sậy cách cửa sông Liêu Hà 10 km, lúc này nó không còn là một sinh vật sống nữa mà là một xác chết. Một phóng viên của tờ báo Thịnh Kinh lúc đó cũng đến phỏng vấn và gọi nó là "Thiên Long Giáng" hoặc "Cự Long".. đồng thời chụp lại ảnh. Kết quả là vào mùa hè năm 1934, những người hiếu kỳ từ ba tỉnh Đông Bắc đã đi tàu đến Dinh Khẩu để xem bộ xương của rồng. Kết quả là năm đó vé tàu đến và đi Dinh Khẩu cực kỳ khan hiếm và giá vé đã tăng lên. Tờ "Thịnh Kinh thời báo" vào ngày 12 tháng 8 năm 1934 đã ghi con vật này không chỉ có hai sừng trên đầu mà còn có bốn móng vuốt trên bụng. Tại nơi nó mắc cạn là một cái hố dài 17m, rộng 7-8m, trên thành của cái hố có những vết móng vuốt cào rất rõ ràng. Có những ghi chép tương tự trong "Biên niên sử thành phố Dinh Khẩu" và "Lịch sử Dinh Khẩu" cung cấp thêm một số thông tin về bộ xương của con rồng này đã được làm thành mẫu vật sau cuộc triển lãm và giao cho trường trung học thủy sản Dinh Khẩu. Vì thuộc vào thời kỳ Nhật Bản đô hộ Dinh Khẩu và người Nhật rất chú trọng đến những sinh vật không có thật trong lịch sử. Vì vậy, người đời thường có truyền thuyết cho rằng bộ xương rồng được kéo về Trường Xuân rồi Tân Kinh và cuối cùng được chuyển về Nhật Bản. Bên trên là ảnh bài báo về vụ rồng rơi ở Dinh Khẩu. Tuyển tập truyện kinh dị - linh dị Trung Quốc - Truyện Ngắn - Truyện Ma - Minh Hôn - Truyện Ngắn - Thủy Quỷ - Nghề Vớt Xác Trên Sông Hoàng Hà Chỉnh sửa cuối 24 Tháng tám 2021 10 truyền thuyết đô thị Trung Quốc P2 Người dịch Thủy Tuyết Dung 5. Bà lão mặt mèo năm 1995-1996 Một bà lão ở Cáp Nhĩ Tân đã cãi nhau với con dâu và treo cổ tự tử. Sau khi tự tử thì được liệm trong quan tài. Lúc này, một con mèo mướp do gia đình nuôi đã nhảy qua người bà. Bà già ngồi dậy với nửa khuôn mặt là người, nửa khuôn mặt là mèo. Sau khi bà lão sống dậy liền cào chết hàng xóm bên cạnh nhà. Dọa cho con trai bà hoảng sợ, anh ta vừa chạy vừa hét lên "Tử thi sống lại!". Người dân trong thôn ngủ rất sớm, ban đêm càng yên tĩnh, nhưng thật kì lạ, nếu ban đêm có người vừa chạy vừa la lớn tiếng thì chắc hẳn sẽ thu hút sự chú ý của đàn chó khiến chúng sủa lên. Nhưng tối nay lại không nghe tiếng chó sủa, chỉ nghe thấy tiếng rên sợ sệt của chúng. Đây là sự việc có thật xảy ra vào cuối thế kỷ trước, sử sách chính thống cũng ghi lại, nỗi kinh hoàng của toàn bộ sự việc có thể so sánh với phim kinh dị. Sau khi bà lão sống lại, người ta đồn rằng bà có sở thích ăn thịt người. Ban đầu, chuyện bà già muốn ăn thịt trẻ em chỉ là đồn thổi ở trong làng, nhiều người không tin, còn xem nó như chuyện cười. Tuy nhiên, không biết chuyện gì xảy ra mà tin đồn này dần dần lan ra các làng khác và có nhiều người bàn tán hơn. Sau đó, trường tiểu học địa phương đã tổ chức một cuộc họp phụ huynh đặc biệt cho sự kiện này và nội dung của cuộc họp 1. Học sinh phải đi học cùng nhau. 2. Học sinh phải thắt một sợi dây đỏ đến trường sợi dây đỏ có chức năng xua đuổi ma quỷ. Vì chưa tìm thấy bà cụ ăn thịt người khiến cho trẻ em ở Hắc Long Giang rất sợ hãi và không dám đến trường. Cuối cùng, có người nói rằng vụ việc bà cụ ăn thịt người gây chấn động đến chính quyền trung ương và sau đó quân đội đã được điều động. Quân đội đã tìm thấy bà cụ và bà cụ đã chết sau khi bị một người lính bắn vào đầu. 6. Bản ghi âm của các nạn nhân vụ tai nạn máy bay China Airlines năm 2002 Máy bay dân dụng ci611- China Airlines của Đài Loan bị rơi tại vùng đảo Bành Hồ vào tháng 5 năm 2002, giết chết 225 người. Nhật báo Quảng Châu ngày 8/7 đưa tin, một người bí ẩn ở Bình Đông, Đài Loan đã nhận được một tin nhắn kì lạ trên điện thoại di động vào ngày 30 tháng 5 tức là 6 ngày sau khi xảy ra vụ tai nạn máy bay chuyến 611 của China Airlines. Tin nhắn dài 1 phút có tiếng rên rỉ của một người đàn ông và âm thanh của sóng biển. Đó được xem là "đoạn ghi âm ma quái" của nạn nhân trong vụ rơi máy bay China Airlines. Anh ấy đã chép lại tin nhắn đó thành một tập tin kỹ thuật số và gửi qua email cho một người bạn. Sau khoảng một tháng, tin nhắn lan truyền khắp Đài Loan, thậm chí người thân và bạn bè của người đã khuất cũng liên lạc với anh ấy. Một người gọi đến và nói rằng giọng nói đó giống hệt người bạn của cha họ. Ông ấy là một trong các nạn nhân trong vụ rơi máy bay. Anh Trương, người nhận được tin nhắn, nói rằng anh đã liên hệ với công ty viễn thông và gọi cảnh sát sau khi nhận được tin nhắn kỳ lạ này, nhưng cũng vô ích. Sau đó, đoạn ghi âm tên là "Thông điệp từ các nạn nhân của thảm họa China Airlines" đã lan truyền khắp Đài Loan trong vòng một tháng. Kể từ khi số điện thoại của anh ấy được đính kèm trong email có 10 hoặc 20 cuộc gọi mỗi ngày tới anh Trương. Ở đầu bản ghi âm là thông báo thời gian nhận tin thứ năm- 5 giờ 21 phút, 10s tiếp theo là tiếng khóc nức nở của một người đàn ông và 10s tiếp theo chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ, sau đó là một loạt câu nói "Tại sao? Tại sao?" "Không, tôi không muốn chết, đừng chết ở đây." "Sao tôi ở đây." "Sao tôi có thể xui tới như vậy." Cuối cùng là một loạt tiếng sóng vỗ và giọng nam cũng tự động bị ngắt khi hết 1 phút. Sau đó người ta phát hiện một sự liên kết kì lạ. Năm 1994 ở hồ Thiên Đảo xảy ra sự kiện đốt thuyền khiến 24 hành khách Đài Loan thiệt mạng. Do đó China Airlines đã bố trí một máy bay để đưa tro cốt của các nạn nhân về Đài Loan. Nhưng không may 1 tháng sau đó chiếc máy bay này- chuyến 140 của China Airlines đã rơi tại thành phố Nagoya khiến 264 người tử vong. Hãng hàng không này liền bố trí 1 chiếc máy bay khác đưa tro cốt các nạn nhân ở hồ Thiên Đảo về và đó chính là chiếc ci611. Chiếc máy bay bị tai nạn vào 8 năm sau đó. Ngày 22 tháng 12 năm 2002 một chiếc máy bay chở hàng cánh quạt atr72 của hãng TransAsia Airways đã rơi ở phía Tây Nam của đảo Bành Hồ lúc 1 giờ 56 phút sáng trên đường đến Macau. Địa điểm rơi chỉ cách nơi xảy ra tai nạn máy bay 611 hồi tháng 5 là 10km. Điều trùng hợp đáng sợ là chiếc máy bay này đã chở thi thể của hơn 200 nạn nhân trong chuyến bay 611 về Đài Loan. Và 7 tháng sau đó nó đã rơi tại vị trí gần đấy. Theo báo cáo của truyền thông Đài Loan, ở phía tây nam của đảo Bành Hồ thường xuyên trải qua các hiện tượng siêu nhiên như la bàn quay liên tục và xuất hiện ánh sáng trắng trên mặt biển. 5 chiếc máy bay đã bị rơi trong 16 năm khiến nó trở thành phiên bản khác của Tam giác quỷ Bermuda. Link youtube bản ghi âm, bắt đầu từ 2 12. Mình khuyên mọi người đừng nghe vào buổi tối nha, tiếng rên lúc đầu hơi ghê. Https //youtu. Be/ewtEj_d4DA0 7. Quảng cáo đường sắt Cửu Long ở HongKong năm 1993 Đạo diễn sau khi xem lại đoạn quảng cáo và phát hiện ra những cảnh kỳ lạ. Đoạn phim quay 7 đứa trẻ đang chơi trò chơi xe lửa với tay đặt trên vai người đứng trước. Tuy nhiên cuối cảnh quay xuất hiện thêm 1 người. Đứa trẻ bị người bí ẩn đặt tay lên vai đã chết sau 1 vụ tai nạn. Đoạn quảng cáo ngay lập tức bị ngừng phát sóng và gây xôn xao một thời gian dài. Báo cáo cho rằng có 7 đứa trẻ tham gia vào đội hình nhưng trên hình có thể thấy thực sự có 8 đứa trẻ. 1. Nam chính Áo caro đỏ, nón caro, yếm đỏ, vớ đen. 2. Nữ chính Hơi lùn, tóc chẻ mái thắt bím, áo cổ tròn. 3. Nam Tai to, áo xám, cổ áo caro tròn, đứa trẻ đứng thứ 3 trong phân đoạn thứ 2. 4. Nữ Khá cao, tóc mái thắt bím, áo trắng, váy ngắn 5. Nam Đồ đen, chỉ xuất hiện 1 lần 6. Nam Mập, mũ caro, yếm đen 7. Nữ Áo trắng, váy dài trắng, mặc yếm, hai bên tóc cài nơ trắng 8. Nam Đội mũ, áo vàng, quần màu đậm có thắt lưng. Link youtube đoạn quảng cáo Https //youtu. Be/Id6IYmRGnWo Ảnh bên dưới cho thấy có 8 đứa trẻ trong hình. * * * 10 truyền thuyết đô thị Trung Quốc P3 Người dịch Thủy Tuyết Dung 8. Sự kiện năm 1956 ở nhà số 37 Năm 1956, một vụ án mạng xảy ra trên đường Vũ Ninh ở nhà số 37. Câu chuyện được một cảnh sát hình sự lớn tuổi kể lại. Năm 1956, đường Vũ Ninh ở Thượng Hải không sầm uất, vị cảnh sát nhận được điện thoại báo động khi đang trực ban đêm, người bên đầu dây kia nói rằng bản thân đã giết người và vị trí cụ thể là nhà số 37. Các cảnh sát được huy động đến hiện trường và thông báo cho đồn cảnh sát địa phương. Sau khi tìm đến nhà số 37, người ta thấy cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt, trong nhà không có ánh sáng, cứ như không có người ở. Sau đó, các cảnh sát quyết định đập vỡ cửa kính tầng 1 để vào nhà, bật đèn lên thì thấy một phòng ăn có diện tích chưa đầy 4 mét vuông, chỉ có một bàn ăn và một chiếc xe nôi. Kinh hoàng là bên trong phòng ẩm ướt, có mùi tanh nồng, còn có chất lỏng màu đỏ sẫm chảy ra, rõ ràng đó là máu! Sau đó cảnh sát điều tra ra 1 người có tên là Diệp Tiên Quốc đã giết hại vợ và con. Sau bao nhiêu vất vả, cuối cùng Diệp Tiên Quốc cũng bị bắt, lúc này hắn phát điên, hắn đã trải qua ba lần giám định tâm thần khác nhau. Sau khi chụp X-quang đầu phát hiện ông ta không có não, tất cả những người có mặt lúc đó gần như đều hoảng sợ. Người không có não hoàn toàn không phải là con người, chính xác thì Diệp Tiên Quốc là thứ gì. Sau khi điều tra biết được Diệp Tiên Quốc nhìn bề ngoài khoảng ba mươi tuổi, nhưng thực ra ông ta ít nhất cũng đã 70 tuổi. Ông càng sống càng trẻ. Sau khi được lưu truyền rộng rãi, câu chuyện được thêm vài chi tiết đáng sợ, không biết độ xác thực so với bản gốc còn bao nhiêu nữa. Nhà số 37 sau đó được xây thành phòng trọ cho người lao động, nhưng sự việc đã trở thành một chấn động ở Trung Quốc. 9. Xe buýt số 330 375 ở Bắc Kinh năm 1995 Xe buýt 375 hiện tại đã được đổi thành tuyến Bắc Cung Môn-Tây Trực Môn. Đêm khuya ngày 14/11/1995, trời rét đậm, gió giật mạnh. Một chiếc xe buýt từ từ chạy ra khỏi bến Viên Minh Viên và dừng tại trạm Cổng Nam Viên Minh Viên. Đây là chuyến cuối cùng trong ngày. Trên xe có một tài xế lớn tuổi và một nữ soát vé trẻ tuổi. Bốn hành khách bước lên gồm một cặp vợ chồng trẻ, một bà già và một thanh niên. Sau khi lên xe, cặp vợ chồng ngồi ở hàng ghế phía sau tài xế, nam thanh niên và cụ bà lần lượt ngồi ở hàng ghế đơn phía bên phải gần cửa trước. Chiếc xe bắt đầu di chuyển và đi về phía trạm Hương Sơn. Màn đêm trở nên yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng động cơ xe và hầu như không có xe cộ qua lại và người đi bộ trên đường. Bởi vì đêm tháng 11 ở Bắc Kinh rất lạnh. Xe đi tiếp sau khi qua trạm Bắc Cung Môn khoảng 300m. Bỗng tài xế lớn tiếng mắng "Bình thường giờ này vắng tới không thấy ma nào, nay lại có người đứng đón xe mà còn không thèm đứng đúng trạm buýt". Mọi người nhìn ra đều thấy khoảng 100m có 2 bóng đen đang vẫy tay đón xe. Sau đó cô bán vé liền nói "Thôi mình dừng xe lại đón họ đi! Bên ngoài trời lạnh như vậy, chưa kể đây là chuyến cuối nữa". Xe dừng lại, có hai người đi lên. Không, chính xác phải là ba người. Bởi vì giữa hai người đang đỡ một người, họ không nói một lời. Sau khi lên xe, người chính giữa cứ cúi đầu. Hai người còn lại mặc áo quan triều Thanh, sắc mặt tái nhợt. Tất cả mọi người đều bị dọa sợ, vẻ mặt ai cũng căng thẳng chỉ có tài xế tiếp tục lái xe. Lúc này cô bán vé nói "Đừng sợ, có thể họ quay phim cổ trang ở gần đây, chắc là uống rượu nhiều rồi quên thay quần áo". Khi mọi người nghe xong thì tâm trạng cũng bình tĩnh hơn. Chỉ có bà cụ không ngừng quay đầu nhìn ba người ngồi ở phía sau. Sau khi xe chạy qua khoảng 3, 4 trạm. Chẳng có ai lên xe nữa, cặp vợ chồng trẻ đã xuống xe ở trạm trước. Tài xế và người bán vé đang trò chuyện. Lúc này bà cụ bất ngờ đứng dậy, đánh vào người thanh niên ngồi trước mặt. La hét rằng thanh niên đã lấy trộm ví của bà. Người thanh niên đứng dậy mắng bà cụ "Bà già rồi, sao còn ngậm máu phun người!". Bà cụ không nói gì dùng hai mắt nhìn chằm chằm vào người thanh niên, nắm chặt cổ áo anh ta. Người thanh niên đỏ bừng mặt, không nói nên lời. Bà cụ mở miệng nói "Đồn công an trước mặt, chúng ta hãy đến đó để phân xử!". Người thanh niên nói "Đi thì đi, ai sợ ai!". Xe dừng lại, bà cụ túm lấy nam thanh niên xuống xe. Họ nhìn chiếc xe buýt đã đi, bà cụ thở phào nhẹ nhõm. Người thanh niên miễn cưỡng nói "Đồn cảnh sát ở đâu!". Bà già nói "Đồn gì vậy! Tôi vừa cứu mạng cậu đấy. Ba người lên xe vừa rồi không phải là người, đều là ma!". Thanh niên quay đầu bỏ đi. Bà cụ bảo "Cậu không tin thì cũng phải đợi tôi nói xong!". Người thanh niên dừng lại, bà tiếp tục nói "Tôi đã nghi ngờ họ từ khi lên xe, nên tôi cứ nhìn lại họ. Thật trùng hợp, gió từ cửa sổ thổi vào làm chân áo bay lên, tôi thấy họ hoàn toàn không có chân!". Người thanh niên kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bà cụ, mặt đầy mồ hôi, không nói được lời nào. Bà già bảo Cậu còn không mau gọi cảnh sát! Hôm sau, bến xe báo cáo chuyến xe cuối cùng ở đêm qua mất tích. Trên xe gồm một tài xế và một phụ nữ soát vé. Cảnh sát đã nhanh chóng truy tìm người thanh niên đã gọi điện vào đêm qua. Người thanh niên và bà cụ được tìm thấy sau đó hai giờ. Đêm hôm đó, tờ Tin tức buổi tối Bắc Kinh và tờ Tin tức Bắc Kinh đã nhanh chóng đưa tin chấn động và thực hiện các cuộc phỏng vấn trực tiếp chàng thanh niên và bà cụ. Vào ngày thứ ba, cảnh sát tìm thấy chiếc xe buýt mất tích gần hồ Mật Vân cách Hương Sơn hơn 100 km, tìm thấy ba thi thể đang phân hủy nặng trong xe buýt. Thứ nhất Chiếc xe buýt không thể nào chạy hơn 100 km sau khi đã chạy được một ngày, cảnh sát cũng phát hiện ra bình xăng của chiếc xe hoàn toàn không phải xăng mà là máu. Thứ hai Điều khiến chúng tôi khó hiểu hơn nữa là cái xác được tìm thấy đã bị phân hủy nặng trong vòng chưa đầy hai ngày, điều này không thể xảy ra ngay cả trong mùa hè. Thứ ba Sau khi cảnh sát kiểm tra nghiêm ngặt các camera tại các ngã tư dẫn đến hồ Mật Vân đều không tìm thấy gì cả. 10. Vụ án cậu bé váy đỏ năm 2009 Một nông dân 54 tuổi tên là Khuông Kỉ Lục vội vã từ Giang Bắc trở về Cao Thạch Khảm, làng Song Tinh, thị trấn Đông Tuyền, quận Ba Nam để đưa tiền cho cậu con trai đang đi học. Cửa trước và cửa hông của ngôi nhà được đóng chặt. Ông bước vào qua cửa sau, bàng hoàng trước cảnh tượng trước mắt. Con trai ông tên là Khuông Chí Quân sớm đã chết. Trên người mặc chiếc váy hoa màu đỏ, bên trong chiếc váy đỏ nạn nhân mặc áo tắm nữ, tay chân bị buộc chặt bằng dây thừng, trên chân treo một chiếc cân, 2 tay thì bị treo trên trần nhà, trên trán có 1 lỗ nhỏ. Cậu bé khi mất chỉ vừa tròn 13 tuổi 13 ngày. Khi vụ án xảy ra, nhiều lời đồn cho rằng vụ án liên quan đến tà thuật rút hồn để hiến tế. Đầu tiên, hung thủ cho cậu bé mặc váy đỏ, mục đích để trấn giữ hồn cậu bé. Sau đó mới giết chết cậu, rồi dùng kim đâm vào trán 1 lỗ nhỏ để rút hồn cậu bé ra. Người ta đoán rằng hung thủ sử dụng hồ lô hoặc hộp để chứa linh hồn. Cuối cùng là treo thi thể lên xà ngang bằng gỗ trên trần nhà. Vì theo Đạo Giáo linh hồn sau chết không sạch sẽ nên không được phép cho thi thể chạm đất. Treo trên xà ngang bằng gỗ vì gỗ đại diện cho sự sống và có tác dụng trong việc thu hút hồn ma. Bằng cách trên mà hung thủ mới có thể lấy đi hồn ma của cậu bé. Dựa vào các điều tra tại hiện trường, kết quả khám nghiệm tử thi, kết quả từ phòng thực nghiệm đã loại bỏ khả năng nạn nhân bị sát hại. Kết luận nạn nhân tử vong do ngạt tình dục Sexual asphyxia. Vì những lý do sau 1. Hiện trường là tại nhà riêng của nạn nhân, cha mẹ đi làm xa rất ít khi về nhà. Đa phần nạn nhân sống một mình. 2. Nạn nhân là một học sinh cấp 2, tính cách hướng nội. 3. Nạn nhân thích mặc quần áo nữ. Cha mẹ nạn nhân cũng biết rõ. Trước đó không lâu, họ bắt gặp nạn nhân lấy quần áo của chị họ để mặt. Tại hiện trường vụ án, cậu bé cũng mặc chiếc váy đỏ và có độn ngực giả. 4. Từ ngọn nến trên giường và vết nến nhỏ giọt trên áo tắm cho thấy nạn nhân có xu hướng tự ngược đãi bản thân. 5. Cách thức buộc dây rất đặc biệt, có nhiều nút thắt, còn treo quả cân. Đặc điểm cơ bản về các trường hợp ngạt thở tình dục có tính tự ngược đãi. 6. Khám nghiệm tử thi cho thấy nạn nhân chết do ngạt thở và tìm thấy mẫu tinh dịch của nạn nhân trên thi thể. 7. Do tư thế của nạn nhân làm hạn chế hoạt động của lồng ngực. Giảm khả năng hô hấp của phổi và ảnh hưởng đến hệ thống tuần hoàn. Hoạt động đưa máu vào tĩnh mạch bị nghẽn gây ra hiện tượng ngạt thở. kinh dị linh dị trung quốc truyện ngắn truyền thuyết đô thị đêm buồn
Quảng cáo đường sắt Quảng Cửu ở HongKong năm 1993 Đây chắc có lẽ là chuyện ma có số lượng người tận mắt nhìn thấy cao nhất. Một vị đạo diễn nửa đêm xem lại một đoạn phim ngày xưa chiếu lại trên TV, phát hiện trong đoạn phim quảng cáo có hình ảnh kì lạ bảy đứa trẻ khoác vai nhau chơi trò nối xe lửa, cuối đoàn xe bỗng đưng có thêm một đứa trẻ thứ 8, sau đó không lâu, đứa trẻ thứ 7 – người được đứa trẻ thứ 8 khoác vai – đã qua đời một cách vô cùng đột ngột. Đoạn phim quảng cáo này ngay sau đó đã bị cấm chiếu, những sự việc quái lạ ấy vẫn làm truyền thông thời bấy giờ xôn xao một thời gian dài. Theo báo chí và những người từng tham gia sản xuất đoạn phim quảng cáo này nói, lúc ấy có tổng cộng 7 đứa trẻ tham gia quay phim, thế nhưng những người từng xem qua đoạn phim đều chắc chắn mình nhìn thấy ít nhất là 8 đứa trẻ và nhiều nhất là 9 đứa trẻ. Trong đoạn phim cậu bé thứ nhất là nam chính, đội nón ca-rô, mặc áo đỏ, quần hồng, đi giày đen. Cô bé thứ 2 nữ chính, hơi lùn, cột tóc hai bím, mặc áo kẻ ô màu xanh bụi, cổ tròn. Cậu bé thứ 3 có tai hơi to, mặc áo xám cổ tròn. Cô bé thứ 4, hơi cao, cột tóc hai bím, mặc áo trắng, váy xanh bụi. Cậu bé thứ 5, mặc áo đen, chỉ xuất hiện 1 cảnh duy nhất. Cậu bé thứ 6 vóc người mập mạp, đội nón kẻ ô. Cô bé thứ 7 thắt bím một chùm, đầu cài hoa, mặc áo trắng, quần trắng dài. Cậu bé thứ 8 đội nón, mặc áo vàng, quần đùi có đai màu sẫm. Chuyến xe buýt đường 375 ở Bắc Kinh năm 1995 Hiện giờ chiếc xe buýt mang số 375 đã thay đổi tuyến đường thành cửa cung phía bắc đến cửa Tây. Ngay từ đầu nó đi tuyến đường 333, sau đó đổi sang 330, cuối cùng mới đổi thành đường 375 như trong bài viết. Ngày 14/11/1995 giữa đêm khuya, không trăng không sao, trời rét lạnh. Một chiếc xe buýt chậm rãi ra khỏi bến xe ở Viên Minh Viên, và dừng lại ở trạm dừng phía cửa nam của Viên Minh Viên, đây là chuyến xe buýt cuối cùng của ngày hôm đó. Trên xe chỉ có một bác tài xế lớn tuổi, một cô gái bán vé trẻ trung, xe dừng lại mở cửa ra, bốn hành khách bước lên, đó là một đôi vợ chồng trẻ, một cụ bà lớn tuổi cộng thêm một cậu nhóc nhỏ. Sau khi lên xe, hai vợ chồng trẻ ngồi hàng ghế ngay sau bác tài tỏ ra khá thân mật với nhau, cậu nhóc và bà lão thì lần lượt ngồi ở hàng ghế đơn hàng sát cửa ra vào. Thấy khách đã ngồi ổn định hết, bác tài mới bắt đầu lái xe đi về trạm Hương Sơn. Đêm ngày càng lạnh và yên tĩnh hơn, bên tai chỉ còn nghe được tiếng máy nổ, trên đường vắng tanh chẳng có lấy một bóng xe. Trời đêm Bắc Kinh vốn đã cực kì rất lạnh, trên đoạn đường vắng thế này lại càng lạnh lẽo. Xe tiếp tục đi qua thêm hai trạm nữa, vừa qua khỏi trạm cửa cung phía Bắc khoảng 300m, các hành khách đột nhiên nghe tiếng bác tài la mắng “Mẹ nó, ngày quỷ quái gì thế này, còn chẳng thèm vào trạm đứng đợi.” Bấy giờ mọi người mới nhìn thấy, đằng trước có hai bóng người đang quắc tay gọi xe. Cô gái bán vé thấy vậy bèn nói “Cứ dừng xe lại đi chú! Ngoài đó lạnh lắm, xe này lại còn là chuyến cuối nữa.” Bác tài dừng xe, hai người khách bước lên xe, lúc này mọi người mới nhận ra là còn một người nữa, tóc tai bù xù, được hai người còn lại đỡ lên. Sau khi lên xe, cả ba đi thẳng xuống hàng ghế cuối cùng, ngồi im không nói không rằng, người tóc tai bù xù thì luôn cuối gầm mặt. Lạ là cả ba người này đều mặc quan phục thời nhà Thanh, sắc mặt thì trắng bệnh đến bất thường. Ai nấy nhìn đều hoảng hồn, chỉ có bác tài vẫn chuyên tâm lái xe đi tiếp. Cô bán vé thấy mọi người e ngại, bèn lên tiếng trấn an “Mọi người đừng sợ, chắc họ vừa quay phim cổ trang xong, uống nhiều quá nên quên thay đồ thôi.” Mọi người nghe cô gái nói vậy cũng bình tĩnh hơn. Chỉ có bà cụ vẫn thi thoảng lại quay đầu, sắc mặt nghiêm túc nhìn ba người khách mới lên. Xe đi thêm ba bốn trạm nữa, đường phố vẫn im lặng như cũ, gió thì ngày càng lớn hơn. Lúc này đã không còn hành khách nào đón xe nữa, đôi vợ chồng trẻ cũng xuống xe từ trạm trước; lái xe thì đang nói chuyện với cô bán vé. Đột nhiên, bà cụ đứng lên nhào lại đánh cậu nhóc như điên, miệng la lối bảo cậu nhóc này đã trộm tiền của mình. Cậu nhóc nóng nảy, đứng phắt dậy mắng bà cụ “Bà lớn vậy rồi sao còn nói dối hại người ta chứ!” Bà cụ không thèm đáp trả, chỉ vươn tay tóm chặt áo cậu nhóc không chịu buông. Cậu nhóc xoay tới xoay lui hoài cũng không thoát được, một lúc sau, bà cụ mới nói “Đằng trước là đồn công an, chúng ta tới đó nhờ phân xử.” Cậu nhóc nghe vậy cũng hất cằm đáp “Đi thì đi, ai thèm sợ!” Bác tài chỉ đành dừng lại thả cả hai xuống, xe buýt bừa khuất khỏi tầm mắt, bà cụ thở phào một tiếng, cậu nhóc đứng bên cạnh thì la lối, bực dọc “Đồn cảnh sát ở đâu chứ?”. Lúc này bà cụ gõ đầu cậu nhóc một cái nói “Bà vừa cứu mạng mày đấy.” Cậu nhóc không rõ hỏi lại “Bà cứu mạng tôi hồi nào, tôi còn đang yên đang lành đây mà.” Lúc này bà lão mới toát mồ hôi kể lại Hoá ra từ lúc ba người khách kia đi lên xe bà đã thấy có gì đó là lạ, nên thường xuyên quay đầu nhìn cả ba, không biết là do may mắn hay là trời phù hộ, trong một lần quay đầu nhìn lại, bà cụ vô tình thấy gió thổi qua, tốc tà áo trước của một trong ba người nọ lên, đáng sợ là đằng sau vạt áo ấy không hề có chân. Bà biết ngay cả ba không phải là người, bèn tìm cớ kéo cậu nhóc xuống xe. Sau khi nghe bà cụ kể lại chuyện, cậu nhóc vội vàng gọi điện báo cảnh sát. Lúc đầu cảnh sát không chịu tin tưởng, cho rằng hai người đang bịa chuyện. Đến sáng ngày hôm sau, cảnh sát lại nhận được tin báo án rằng chuyến xe cuối cùng đi từ Viên Minh Viên đến Hương Sơn của họ đã mất tích, cùng với đó còn có tài xế và cô bán vé. Nhận thấy cả hai chuyện có quan hệ với nhau, cảnh sát lập tức tìm tới bà cụ và cậu bé đã báo án hôm qua để điều tra thêm. Ngày thứ ba, ở đập nước cách Hương Sơn hơn 100km, cảnh sát tìm được chiếc xe buýt mất tích và ba cái xác đã hư thối nghiêm trọng. Cảnh sát triển khai điều tra và đưa ra ba điểm đáng ngờ Một, xe buýt bình thường không thể nào chạy xa như vậy chỉ trong một ngày, thứ đựng trong bình xăng xe không phải xăng mà là máu tươi. Hai, chỉ trong vòng 2 ngày, thi thể không thể nào hư thối nghiêm trọng đến thế, cho dù là vào mùa hè nắng nóng oi bức. Ba, cảnh sát đã kiểm tra toàn bộ camera quan sát trên các tuyền đường, nhưng không hề thấy sự hiện diện của chiếc xe buýt. Bà lão mặt mèo ở Cáp Nhĩ Tân Đồn rằng ở khu Đạo Ngoại, Cáp Nhĩ Tân có một bà lão sống cùng con dâu, sau một lần tranh chấp với con dâu, bà đã thắt cổ tự sát, con cháu ai nấy đều đâu lòng chuẩn bị tang sự cho bà. Khi còn sống bà có nuôi một con mèo, hôm đám tang, chú mèo đột nhiên nhảy lên thi thể bà lão đứng một lúc mới chịu nhảy xuống đất. Ngay khi chú mèo vừa đáp xuống đất, thi thể bà lão bật dậy, nửa bên mặt của bà lão là mặt người bình thường, nửa bên còn lại thì là mặt mèo. Con cháu bà lão thấy cảnh này sợ chết khiếp, chạy tán loạn la hét khắp nơi rằng mẹ mình sống lại. Sau khi bật dậy, bà lão bắt đầu nhảy nhót chung quanh hệt như một chú mèo, thậm chí còn dùng móng tay cào và tấn công những người có mặt. Điều lạ là tối đó cả thôn không có lấy một tiếng chó sủa hay một tiếng động vật nào cả, người ta chỉ nghe được tiếng la hét và gào khóc chỗ đám tang bà cụ. Chuyện này xảy ra vào khoảng năm 1995-1996, không ai còn nhớ rõ cụ thể là lúc nào, chỉ biết lúc ấy không thiếu người đến dự đám tang và hàng xóm chung quanh đều trong thấy cảnh này. Lúc ban đầu người ta đồn sau khi sống lại bà cụ thích ăn thịt người, đặc biệt là trẻ con, rồi dần dà câu chuyện càng lan càng xa, các trường tiểu học quanh vùng còn tổ chức họp phụ huynh để thông báo về việc đưa đón học sinh, đồng thời yêu cầu các học sinh khi đi học phải cột dây đỏ vào tay dây đỏ có công dụng trừ tà. Tin nhắn ghi âm trước vụ rơi máy bay 5-25 năm 2002 7 ngày trước khi chuyến bay tử thần này xảy ra, ở Bình Đông, Đài Loan có người từng tuyên bố mình nhận được một bản ghi âm thần bí, 1 phút cuối trong đoạn ghi âm chỉ có tiếng người đàn ông đang khóc nức nở và tiếng sóng biển. Toàn bộ đoạn ghi âm chỉ có tiếng báo giờ, tiếng khóc nức nở và tiếng la hét, quát hỏi “tại sao”, “tại sao”, sau đó là tiếng sóng biển, cuối cùng là giọng thều thào của một người nam. Ngay sau khi vụ tai nạn xảy ra, người này đã công bố đoạn ghi âm lên mạng, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp Đài Loan, cuối cùng có một người đã liên lạc với người giữ đoạn ghi âm, nói rằng giọng nam trong đoạn ghi âm là của cha bạn mình – một nạn nhân đã qua đời trong chuyến bay tử thần. Vụ án cậu bé áo đỏ ở Trùng Khánh Khi nông dân Khuông Kỷ Lục 54 tuổi từ Giang Bắc chạy về nhà mình ở Ba Nam để đưa tiền sinh hoạt phí cho con, thì phát hiện cửa nhà khoá chặt, ông đành đi vào bằng cửa sau. Ngay khi vào nhà, ông nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng đáng sợ Con trai ông mặc váy màu đỏ, hai tay, hai chân đều bị trói lại, chân còn đeo quả tạ, tay bị cột cao trên xà nhà, người đã chết từ lâu. Điều lạ rằng cậu bé không hề có dấu hiếu bị treo cổ hay siết cổ, người thì mặc áo tắm, đầu bị trùm áo đỏ. Ngay khi tin tức truyền ra, không ít người cho rằng, rất có thể hung thủ đã bắt trói cậu bé, cho cậu bé mặc vào áo đỏ để khoá hồn, đeo tạ để giữ hồn lại, sau đó giết chết cậu bé, rồi dùng kim phân hồn đâm vào đầu cậu bé, nhằm rút sạch linh hồn cậu bé để luyện tà thuật. Tuy nhiên phía cảnh sát lại kết luận rằng cậu bé chết vì bị ngạt thở tình dục, nguyên nhân là vì hiện trường xảy ra vụ án là ở không gian kín, riêng tư, không có người lạ, nạn nhân tính tình nội hướng, có sở thích mặc đồ nữ, sau khi phân tích hiện trường cảnh sát cho rằng nạn nhân có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân. Bạn đọc có thể đọc chi tiết vụ án này ở đây.
1. Sự kiện tâm linh ở Cố Cung năm 1992 Là một địa điểm thu hút khách du lịch, hàng ngày Tử Cấm Thành đón hàng nghìn lượt khách du lịch trong và ngoài nước nhưng không phải ai cũng biết Tử Cấm Thành còn ẩn chứa một mặt đáng sợ. Năm 1992 ở Tử Cấm Thành xảy ra một trận mưa dông. Chuyện kì lạ đã xảy ra, hình ảnh các thái giám và cung nữ trong trang phục nhà Thanh xuất hiện trước mặt các du khách. Hình ảnh này được khách du lịch chụp lại. Bức ảnh đã được chính quyền Trung Quốc tịch thu, những bức ảnh lưu truyền trên mạng đều là giả. Sau khi có được bằng chứng, các chuyên gia đã đưa ra lời giải thích khoa học. Các bức tường màu đỏ trong Tử Cấm Thành chứa một lượng lớn oxit sắt và sét tạo ra tia chớp dẫn điện xuống. Nếu có sét đánh xuống trùng hợp lúc đoàn thái giám và cung nữ đi ngang qua thì lúc này bức tường sẽ đóng vai trò như máy quay phim cỡ lớn quay lại toàn bộ cảnh tưởng này. Trong tương lai, nếu sét đánh xuống khu vực đó lần nữa thì hình ảnh lập tức xuất hiện giống như đang phát lại một đoạn video. Dù đã được giải thích theo khoa học nhưng vẫn khiến mọi người không thể tin được. Thực tế thì dinh thự nào cũng trải qua những hiện tượng khoa học không thể giải thích được. Trước giải phóng, Tử Cấm Thành là nơi nhiều người đã chết! Họ biến mất không lý do nhưng có một điểm chung là nếu sau khi chết vẫn có thể nhìn thấy xác thì xác chết sẽ không còn mặt mũi. Ghê rợn hơn là giếng nước trong Tử Cấm Thành. Khi bạn nhìn xuống vào ban ngày sẽ thấy một số đá và cỏ dại ở dưới đáy giếng. Nhưng mỗi khi bạn nhìn xuống sau 12 giờ đêm và ngày trăng rằm, bạn sẽ thấy đáy giếng là nước nhưng phản chiếu trong nước không phải khuôn mặt của bạn. 2. Cương Thi ở Thành Đô năm 1995 Những năm đầu sau khi sông Phù Nam được xây dựng lại đã có rất nhiều người nhảy sông tự sát tại đây. Nước sông không sâu và cũng không xiết nhưng có một số người không cẩn thận rơi xuống vẫn bị chết đuối. Sau đó ở Thành Đô liền lan truyền câu chuyện về Cương Thi sông Phù Nam. Điều này khiến cho đài truyền hình phải đích thân ra tay điều tra. Theo nguồn tin nội bộ đáng tin cậy vào thời điểm đó, những người rơi xuống không vì chết đuối. Sau khi được trục vớt, tất cả thi thể được phát hiện có những vết bỏng nặng trên cơ thể giống như bị thiêu chết. Các bộ phận liên quan cũng đã cử người đến điều tra. Nhưng điều tra không tìm ra được gì. Một dị bản khác kể rằng khoảng năm 1995. Những người sống ở Thành Đô sau năm 1980 sẽ rất rõ câu chuyện này Đội khảo cổ Thành Đô đào được 3 xác chết cổ của thời nhà Thanh gần chùa Vũ Châu. Do sai sót trong khâu giám sát, 3 xác chết cổ biến mất chỉ trong một đêm. Sau đó lại xuất hiện 5 con cương thi, đi khắp nơi cắn vào đầu người ta, ai bị cắn mà không chết thì trở thành thây ma. Cuối cùng phải điều động quân đội dùng máy phun lửa để thiêu chết đám cương thi. Ngoài ra, có người cho rằng đám cương thi đến từ hang động Cữu Lão ở núi Thanh Thành, bên trong hang động còn tìm được rất nhiều bộ xương. 3. Quỷ hút máu người ở Thượng Hải Có hai giả thuyết về vụ việc ma cà rồng ở Thượng Hải Một là, vào nửa cuối năm 1995 một viện nghiên cứu sinh hóa ở ngoại ô Thượng Hải có 1 nhà khoa học họ Lăng, ông ấy là nhà nghiên cứu được mời bởi Công ty TNHH Dược phẩm Viễn Diễm Bắc Kinh và một viện nghiên cứu do nước ngoài tài trợ ở Thượng Hải. Ông ấy đã lấy bằng Tiến sĩ tại Đức, rất có thực lực. Vì thất bại trong một cuộc thử nghiệm, khiến nhà sinh hóa học này phải dựa vào máu để tồn tại. Sau đó, quỷ hút máu thường đi ngang qua đường Tứ Bình để hút rất nhiều máu chuột, nhiều người cho rằng anh ta vốn không muốn giết người. Để bắt được người này, 2 người cảnh sát đã phải hy sinh và thi thể của họ đã bị hút hết máu. Lần cuối cùng quỷ hút máu người xuất hiện là ở công viên Hồng Khẩu. Những người sinh sau năm 80 ở Thượng Hải vẫn nhớ rõ thời điểm đó các lớp học đều treo đầy thánh giá, củ tỏi và vòng tay chữ thập. Giả thuyết này đáng tin cậy hơn. Hai là, một người được mệnh danh là “bà già ma cà rồng”. Tương truyền rằng bà ta chuyên hút máu các nữ sinh mặc đồ đỏ. Khiến cho các bạn nữ trong lớp sợ hãi không dám mặc đồ đỏ, ngay cả khăn quàng đỏ cũng lập tức cởi ra sau khi kết thúc buổi tập thể dục sáng sớm. Đến cả vệ sinh cũng phải đi cùng nhau. Điều này khiến cho hiệu trưởng phải tổ chức cuộc họp để bác bỏ tin đồn. Nhưng điều kì lạ là mỗi ngày nhà trường đều sắp xếp các cô giáo tới kiểm tra nhà vệ sinh và người ngoài không được phép vào trường. Sau khi tan học các em phải được bố mẹ đến trường đón, các em không có bố mẹ đón thì đích thân giáo viên đưa các em về. Giả thuyết này không đáng tin cậy khi có lời đồn bảo rằng bà già hút máu người xuất phát từ đám cương thi ở Thành Đô năm 1995. 4. Sự kiện rồng rơi ở thành phố Dinh Khẩu năm 1934 Vào mùa hè năm 1934, tại Dinh Khẩu mưa liên tục, mưa lớn kéo dài hơn 40 ngày. Nước sông Liêu Hà tăng vọt, ao sậy ở bờ bắc sông Liêu Hà trở thành một đại dương, tôm cá nổi lềnh bềnh. Một mùi tanh nồng thoang thoảng trong không khí. Sau trận mưa lớn, người dân sống ở phía bắc sông Liêu Hà ngửi thấy mùi ôi thiu trong ao sậy nhưng họ vẫn không thể tìm ra nguyên nhân. Một hôm, một người đang chăm sóc ao sậy khi đang nhổ cây sậy thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy trong ao có xác một con quái vật to lớn như rồng. Thấy hốt hoảng người này lập tức chạy về nhà và sau đó anh ta bị bệnh nặng. Một số người cao tuổi trong vùng kể lại, con quái vật này đã xuất hiện hai lần, lần đầu xuất hiện cách cửa biển 20 km. Vào lần đó, người dân tin rằng rồng từ trên trời rơi xuống là một điều may mắn. Để giúp cho con rồng bị mắc kẹt bay lên trời sớm nhất có thể, một số người đã dùng chiếu sậy để xây thành cái tháp và một số xách nước đổ lên con quái vật để tránh cơ thể con quái vật bị khô. Trong chùa, hàng ngày có nhiều người dân và nhà sư tổ chức lễ cầu nguyện, siêu độ cho đến vài ngày sau một trận mưa lớn kéo dài, con quái vật biến mất một cách bí ẩn. Tuy nhiên, hơn hai mươi ngày sau, con quái vật này lại xuất hiện một cách kỳ lạ lần thứ 2. Lần này nó xuất hiện ở đám lau sậy cách cửa sông Liêu Hà 10 km, lúc này nó không còn là một sinh vật sống nữa mà là một xác chết. Một phóng viên của tờ báo Thịnh Kinh lúc đó cũng đến phỏng vấn và gọi nó là “Thiên Long Giáng” hoặc “Cự Long”… đồng thời chụp lại ảnh. Kết quả là vào mùa hè năm 1934, những người hiếu kỳ từ ba tỉnh Đông Bắc đã đi tàu đến Dinh Khẩu để xem bộ xương của rồng. Kết quả là năm đó vé tàu đến và đi Dinh Khẩu cực kỳ khan hiếm và giá vé đã tăng lên. Tờ “Thịnh Kinh thời báo” vào ngày 12 tháng 8 năm 1934 đã ghi con vật này không chỉ có hai sừng trên đầu mà còn có bốn móng vuốt trên bụng. Tại nơi nó mắc cạn là một cái hố dài 17m, rộng 7-8m, trên thành của cái hố có những vết móng vuốt cào rất rõ ràng. Có những ghi chép tương tự trong “Biên niên sử thành phố Dinh Khẩu” và “Lịch sử Dinh Khẩu” cung cấp thêm một số thông tin về bộ xương của con rồng này đã được làm thành mẫu vật sau cuộc triển lãm và giao cho trường trung học thủy sản Dinh Khẩu. Vì thuộc vào thời kỳ Nhật Bản đô hộ Dinh Khẩu và người Nhật rất chú trọng đến những sinh vật không có thật trong lịch sử. Vì vậy, người đời thường có truyền thuyết cho rằng bộ xương rồng được kéo về Trường Xuân rồi Tân Kinh và cuối cùng được chuyển về Nhật Bản. Bên dưới là ảnh bài báo về vụ rồng rơi ở Dinh Khẩu Post Views 576
truyền thuyết đô thị trung quốc