Si Tình Nhàm Chán Nhất Tác giả: Đỉnh Nhi Thể loại: Đam Mỹ Nguồn: christinespersonalblog.wordpress.com Trạng thái: Full Đánh giá: 8.8/10 từ 229 lượt Tên gốc: Si tình tối vô liêu Số chương: 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyện Biên tập: Christine Đọc+Sửa lỗi: Mèo Xù, MP Ngươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó. Si Tình Nhàm Chán Nhất - (Chương 3) - Tác giả Đỉnh Nhi Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. (1) Mặt trời nhỏ = tiểu thái dương: chơi chữ tên của Hứa Gia Dương, cũng ám chỉ tính cách dương quang vui vẻ. Mặt trời nhỏ nhà họ Hứa siêu cấp vô địch đẹp trai đáng yêu. SI TÌNH NHÀM CHÁN. Tác giả: Đỉnh Nhi. Số chương: 79 chương thơm chủ yếu văn + 4 cmùi hương nước ngoài truyện. Thể loại: Đam mỹ, tân tiến, ngược luyến tình thâm nám, hiện nay phía, BE. Bạn đang xem: Si tình nhàm chán nhất review. Nhân thứ chính: Hứa Gia Dương x Chu Minh Khải. Văn uống án: Truyện Si Tình Nhàm Chán Nhất Si Tình Nhàm Chán Nhất 8.7/10 28.1K Tác giả: Đỉnh Nhi Thể loại: Đam Mỹ Nguồn: christinespersonalblog.wordpress.com Trạng thái: Full Tên gốc: Si tình tối vô liêu Số chương: 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyện Biên tập: Christine Đọc+Sửa lỗi: Mèo Xù, MP Ngươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó. Tên gốc: Si tình tối vô liêuSố chương: 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyệnBiên tập: ChristineĐọc+Sửa lỗi: Mèo Xù, MPNgươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó.*Nguyên tội: Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. UUS9slN. [REVIEW] Tác giả Đỉnh Nhi Thể loại Đam mỹ, Hiện đại, Ngược luyến tình thâm, 1×1 – BE Trạng thái Hoàn – 79 chương + 4 PN Edit Christine Link WordPress Nhân vật chính Chu Minh Khải X Hứa Gia Dương Nhân vật phụ Hứa Viễn Sơn, Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc… Văn án Mất đi người ấy, là nguyên tội* của ngươi. *Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki. Lảm nhảm Thật ra tui biết đến bộ này cũng khá lâu rồi nhưng vì lười nên chưa đọc, cũng thường hay lướt confession thấy mọi người thảo luận về bộ này nhiều lắm, thế là nhân lúc có hứng thú nên lôi ra đọc luôn. Như tag đã nêu ở trên, bộ này kết BE, và thật sự là đọc xong bộ này lòng tui cứ day dứt mãi, cảm như có gì đó nghẹn lại trong lồng ngực, không thở nổi, vừa xót xa, vừa tiếc nuối, và một chút gì đó không cam lòng… Mở đầu truyện là hình ảnh Hứa Gia Dương đang ở độ tuổi trẻ trung nhất dùng cách tàn nhẫn nhất để kết liễu sinh mạng của mình, cậu ấy ở trên đường ray buông bỏ bản thân để mặc cho nó đâm vào thân thể mình, máu tươi nhuộm đỏ cả đường ray, cơ thể bị nghiền nát không toàn vẹn, chỉ còn chút thịt vụn còn sót lại đâu đó trên đường ray. Hứa Gia Dương đã kết liễu sinh mạng mình trên đường ray về Liễu thành – nơi cậu sinh ra và bắt nguồn cho mọi nỗi đau khổ sau này của cậu ấy, nơi cậu vẫn luôn muốn quay về nhưng chẳng có can đảm để quay về, và sau này cậu ấy mãi mãi cũng không về được nữa… Cuộc sống của Hứa Gia Dương trước năm 18 tuổi vô cùng tươi đẹp, một cuộc sống bình dị, vui vẻ không lo không nghĩ, có cha mẹ yêu thương chiều chuộng, có bạn bè, anh em thân thiết… Khi đó Hứa Gia Dương là một mặt trời nhỏ, hoạt bát, nghịch ngợm chẳng thể ngồi yên giây phút nào, nếu như không có sự kiện đó xảy ra, có lẽ cuộc đời của cậu ấy vốn dĩ sẽ thuận buồm xuôi gió. Năm ấy người cha thân yêu vẫn luôn cưng chiều cậu – Hứa Viễn Sơn ngoại tình, đối tượng còn là Lâm Thanh Dật – thầy giáo chủ nhiệm của Hứa Gia Dương. Sau đó mẹ của cậu ấy chịu không nổi đả kích, không chịu ly hôn nên dùng cách thức cực đoan nhất để giải quyết vấn đề, bà ấy nhẫn tâm làm thịt con chó nhỏ luôn bầu bạn với Hứa Gia Dương, bởi vì nó là món quà của Lâm Thanh Dật tặng mà Hứa Viễn Sơn đem về. Sau đó bà ấy nhảy từ tầng 23 của tòa nhà, dùng cách thức máu me nhất, điên cuồng nhất để giữ vững danh hiệu – vợ của Hứa Viễn Sơn… Hứa Gia Dương năm ấy còn quá trẻ lại chịu đủ mọi đả kích từ người thân, tính tình thay đổi rất nhiều, cậu luôn tự trách nếu như hôm ấy cậu không dẫn thầy giáo Lâm Thanh Dật về nhà, không gặp được Hứa Viễn Sơn, thì mọi chuyện liệu có khác đi hay không… Hứa Gia Dương hận, hận người cha đã thay lòng đổi dạ, vứt bỏ gia đình, hận kẻ thứ ba Lâm Thanh Dật phá hủy gia đình vốn yên ấm của cậu ấy, thế nên Hứa Gia Dương đã làm một chuyện cực đoan, dùng chính thân thể mình để phá hủy Lâm Thanh Dật, cũng phá hủy luôn chính bản thân cậu ấy… Còn về Chu Minh Khải, hắn với Hứa Gia Dương là bạn cùng lớp, là bạn thân, là trúc mã, sau này còn là người Hứa Gia Dương yêu thương nhất. Thế nhưng người mà Chu Minh Khải yêu lại chính là thầy chủ nhiệm Lâm Thanh Dật, cuộc sống trớ trêu làm sao… Chu Minh Khải vẫn luôn hận Hứa Gia Dương, hận cậu ấy thay đổi bản thân thành một người khác, nóng nảy, cực đoan, vô lý gây sự, hận cậu ấy năm đó gài bẫy hãm hại Lâm Thanh Dật khiến Lâm Thanh Dật chịu không nổi áp lực mà tự sát. Trong mắt Chu Minh Khải, Hứa Gia Dương là hung thủ giết người, cậu đã hại chết người mà hắn yêu năm ấy. Thế nên sau này khi hai người gặp lại nhau, Chu Minh Khải đã lừa gạt Hứa Gia Dương rơi vào vòng tròn tình ái của hắn, dùng sự dịu dàng để trả thù Hứa Gia Dương. Bên nhau mấy năm trời, cuối cùng Chu Minh Khải xé bỏ lớp mặt nạ giả tạo, cay nghiệt chửi rủa Hứa Gia Dương là hung thủ giết người, dùng lời lẽ ác độc nhất để giày vò cậu ấy, cuối cùng Chu Minh Khải nói tôi không yêu cậu’. Trong cuộc đời của Hứa Gia Dương, mọi thứ cậu ấy từng trân trọng nhất đều bỏ cậu ấy mà đi, đều để lại cho cậu những nỗi đau day dứt không thể nào xoa dịu, ngôi nhà ấm áp có cha có mẹ yêu thương, chú chó nhỏ Alexander vẫn luôn bầu bạn bên cậu ấy, người thầy chủ nhiệm năm ấy vẫn luôn quan tâm cậu, và người cậu ấy dành cả trái tim đầy vết thương để yêu thương… Quá nhiều đau khổ đè nặng trên một chàng trai trẻ tên Hứa Gia Dương, mặt trời nhỏ lạc quan năm ấy đã không còn nữa mà thay vào đó là một Hứa Gia Dương lặng lẽ gieo mình trên đường ray, không một chút sợ hãi, tưởng chừng như là giải thoát. Hứa Gia Dương hình như mệt mỏi rồi… Chu Minh Khải nhận được tin Hứa Gia Dương đã mất, cũng đã xem được đoạn video cậu ấy gieo mình trên đường ray, thế nhưng hắn vẫn không tin tưởng Hứa Gia Dương cứ như vậy mà chết đi, hắn cho rằng cậu ấy chỉ là lạc mềm buộc chặt’ mà thôi. Thế nhưng cũng bắt đầu từ đó, tinh thần của Chu Minh Khải bắt đầu sa sút, hắn thường xuyên nằm mơ, rồi lại lặng lẽ gọi tên Hứa Gia Dương trong đêm tối tĩnh mịch. Chu Minh Khải luôn miệng lẩm bẩm, hắn không yêu hứa gia dương, không yêu cậu ấy, hắn hận cậu ấy, không đau khổ một chút nào… Nhưng lại lặng lẽ rơi nước mắt… “Tớ không yêu Hứa Gia Dương đúng không… Hứa Gia Dương không đáng được tớ yêu thích đúng không… Đúng không?”“Làm sao tớ có thể yêu cậu ta chứ?” Chu Minh Khải chậm rãi đứng dậy, đến gần xe, vừa đi vừa nói, “Tớ làm sao có thể yêu cậu ta được? Không thể, Phùng Đào, tớ sẽ không yêu cậu ta, tớ không yêu cậu ta… Không yêu cậu ta… Không yêu…”“Không yêu… Ai yêu cậu ta cơ chứ? Không yêu…”Hắn còn chưa kịp rướn người tiến vào xe, Phùng Đào đã vòng tới bên này, kéo hắn ra ngoài rồi ấn tại trên thân xe. Gã ném thuốc lá trong tay xuống đất, dùng chân di di, sau đó không thể nhịn được, nói, “Chu Minh Khải, cậu có bệnh đúng không? Một lần lại một lần, một lần lại một lần. Cậu không yêu cậu ta. Chủ thể là “cậu”. Cậu có yêu hay không trong lòng cậu không biết, cậu còn muốn hỏi ai nữa? Thế cậu có yêu cậu ta không?”Chu Minh Khải lẩm nhẩm, “Tớ có yêu cậu ta không…”Phùng Đào thở dài, “Cậu sờ trái tim mình xem, vào thời điểm biết Hứa Gia Dương đã chết, có đau không?”Chu Minh Khải chợt an tĩnh. Chính tại lúc tôi cho rằng hắn sẽ không trả lời vấn đề này, hắn đột nhiên lên tiếng, biểu cảm trên mặt như là đang cười, lại giống như đang nói, “Không đau…” Tại sao tôi lại muốn khóc như vậy đây…Sau đó hắn chuyển đề tài, âm thanh chất chứa tuyệt vọng, “Tớ cho là…các cậu đều đang gạt tớ, cậu ấy làm sao có khả năng đã chết? Sau đó phát hiện, hóa ra cậu ấy thật sự đã chết rồi… Cái gì là chết rồi? Không phải là đời này tớ không gặp lại cậu ấy nữa sao… Phùng Đào, cậu tin không? Tớ không muốn cậu ấy chết. Ngay từ đầu tớ đúng là muốn trả thù cậu ấy, nhưng chưa bao giờ muốn cậu ấy chết… Cậu ấy thật sự đã chết rồi à?”Tôi và Phùng Đào đồng thời ngây nhiên Chu Minh Khải tựa một lữ khách mất nước nơi sa mạc, dựa vào thân xe, gần như là hổn hển nói khẽ, “Đau, tớ đau. Hứa Gia Dương chết rồi, tớ đau đến mức ngay cả bản thân mình cũng không thể tin được… Đau đến mức tớ cho là…sẽ không sống nổi…”Tôi che trái tim mình, trong mắt tất cả đều là không thể tin Đào đưa ra kết luận, “Chu Minh Khải, cậu yêu cậu ta.”Chu Minh Khải, cậu yêu cậu chữ này, xé rách vết thương rỉ máu trong lòng Minh Khải bỗng nở nụ cười, ngữ khí bi ai, “Tớ yêu cậu ấy…” Khi còn sống Hứa Gia Dương không chờ được lời yêu của Chu Minh Khải, vậy mà khi đã chết rồi ở trạng thái linh hồn lại có thể thấy Chu Minh Khải vì cậu mà rơi nước mắt, nghe được hắn nghẹn ngào nói lời yêu. Để rồi khi Hứa Gia Dương thật sự không còn nữa, cậu ấy không còn bên cạnh Chu Minh Khải, hắn mới nhận ra, thì ra mình yêu Hứa Gia Dương. Hắn hận oan cho người hắn yêu, hắn nhục nhã người hắn yêu chỉ vì chuyện năm xưa, Chu Minh Khải không hề hỏi han Hứa Gia Dương năm đó đã xảy ra chuyện gì đã vội vã ụp cho cậu ấy cái mũ hung thủ giết người, không một lời hỏi han. Thế nhưng cho dù bây giờ Chu Minh Khải có quỳ xuống cầu xin thì Hứa Gia Dương cũng chẳng thể quay lại bên cạnh hắn nữa, bởi vì cậu ấy đã chết rồi. Hắn nói “Nói là cả đời, kém một năm một tháng cũng không tính là cả đời… Nhưng là, Hứa Gia Dương, cậu cũng đã nói… Yêu tôi, muốn yêu cả đời…”Đột nhiên bị gọi tên, tôi giật Minh Khải, tôi nói được là làm được. Tôi nói yêu anh cả đời, sự thực chứng minh, đến một khắc cuối cùng của sinh mệnh, tôi vẫn còn yêu anh. Đây cũng là cả đời của tôi. Tôi từng giây từng phút đều không nợ anh. Chu Minh Khải yêu Lâm Thanh Dật là bởi vì người ấy đã bao bọc hắn trong lòng, dùng thân thể ấy che chở cho hắn, người ấy nói sẽ bảo vệ hắn. Suốt cuộc đời Chu Minh Khải, hắn sẽ không bao giờ biết được sự thật rằng, người năm ấy dùng cả tánh mạng để bảo vệ hắn an toàn là Hứa Gia Dương, người ôm hắn vào lòng, người hứa bảo vệ hắn là Hứa Gia Dương. Chu Minh Khải sẽ không bao giờ biết được rằng, suốt bao nhiêu năm qua hắn yêu sai người, hận sai người, hắn gián tiếp hại chết người hắn yêu da diết, sự thật này Chu Minh Khải sẽ không bao giờ biết, hắn cũng không bao giờ biết Hứa Gia Dương đã yêu hắn nhiều biết bao nhiêu, vì hắn làm biết bao nhiêu… Và điều cuối cùng mà Chu Minh Khải không biết đó là, linh hồn Hứa Gia Dương đã luôn ở cạnh hắn và từ từ tan biến sau lưng hắn… Chu Minh Khải vĩnh viễn sẽ không biết, Hứa Gia Dương ở sau người hắn, hóa thành hư vô từng chút từng chút biến mất cuối cùng chính là đôi tay đang vòng thật chặt quanh hông Gia Dương yêu Chu Minh Khải, lấy cái chết làm kỳ Minh Khải, tôi yêu nếu có kiếp sau, tôi không bao giờ muốn gặp anh. Trong bộ truyện này, mỗi nhân vật đều có trách nhiệm cho hành động của mình. Hứa Viễn Sơn nghe lời mẹ mà kết hôn với một người phụ nữ, che giấu tính hướng của mình suốt mấy mươi năm, ông ta sai khi chạy đi tìm cái gọi là tình yêu đích thực mà rũ bỏ trách nhiệm, vứt bỏ vợ con, vứt bỏ mái ấm gia đình, phá hủy cuộc đời của một cô gái vô tội, đến cuối cùng cái gì ông ta cũng không có, lẻ loi cô độc tới suốt cuộc đời. Lâm Thanh Dật sai khi trót rơi vào lưới tình với một người đàn ông đã có gia đình, một người thầy giáo lại có mối quan hệ sai trái với phụ huynh, để rồi gánh cái danh người thứ ba phá hủy một gia đình yên ấm, cũng phá hủy luôn cả bản thân mình. Mẹ của Hứa Gia Dương cũng sai, bà ấy không nên vì một tình yêu mà biến bản thân trở nên điên cuồng như thế, vì một tình yêu không được đáp lại mà hành động cực đoan hại chết một con vật vô tội, để rồi bản thân bà cũng tan biến theo cát bụi chỉ vì một danh phận không có giá trị. Hứa Gia Dương cũng sai khi đã lựa chọn trả thù bằng cách cực đoan như thế, đánh đổi cả bản thân mình chỉ vì muốn kéo người kia xuống vũng bùn nhơ nhuốc, đến cả bản thân mình cậu ấy cũng thể giữ được và cuối cùng, gieo mình xuống đường ray. Chu Minh Khải sai vì đã quá tin tưởng vào cái gọi là tai nghe mắt thấy, hắn không tìm hiểu rõ ràng đã vội vàng kết luận, cuối cùng yêu sai người mà hận cũng sai người, đến khi nhìn rõ lòng mình thì người thương đã chẳng còn trên nhân thế… Một bộ truyện kết thúc với quá nhiều chua xót và tiếc nuối đan xen… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để không có giấc ngủ, cũng không có cảm giác buồn ngủ. Mà tôi thì đặc biệt muốn ngủ. Nhưng tôi chỉ có thể nhắm mắt lại, chứ vĩnh viễn cũng sẽ không rơi vào mộng cứ thế đứng bên giường Chu Minh Khải một hồ sinh học của Chu Minh Khải rất đúng giờ. Bảy giờ hắn đã rời giường, trạng thái tinh thần rất tốt, rửa mặt xong liền đến nhà cực kỳ thành thạo làm hai đĩa trứng chiên kẹp lẽ là làm xong mới phát hiện chỉ có một mình, hắn bèn đổ một đĩa trứng chiên kẹp rau vào thùng rác. Đó là bữa sáng trước đây tôi thích ăn nhất. Lúc thấy hắn đổ vào thùng rác, tôi không nhịn được đau lòng một chút, dù sao cũng là thức ăn ngồi trước bàn ăn, nhìn hắn rót một cốc sữa bò rồi ngồi đối diện tôi và uống một là vị trí cố định trước đây của chúng được một nửa, điện thoại của hắn vang có dự cảm, là báo tang cho nhiên, là cuộc gọi của Vương Minh Khải và Vương mập không thân thiết. Một người là bạn trai tôi, một người là bạn tốt nhất của tôi, nhưng cả hai thậm chí chưa từng ăn cơm với nhau. Vì Chu Minh Khải chê Vương mập là sửa xe rất thấp kém, mà tính khí của Vương mập cũng nhìn không lọt cái kiểu tinh anh của Chu Minh việc lưu số điện thoại của nhau cũng là do nể mặt Minh Khải nhìn thấy điện thoại vang lên liền nhận.“Giám đốc Chu, chúc mừng.”Lời của Vương mập khiến Chu Minh Khải có chút mờ mịt không hiểu. Hắn hỏi “Chúc mừng cái gì?”Giọng Vương mập mang theo tiếng cười chua xót, tôi nghe xong liền thấy có phần khổ sở. Cậu nói, “Đương nhiên là chúc mừng giám đốc Chu đã được tự do. Hứa Gia Dương chết rồi.”Lời vừa nói ra, tôi lập tức chú ý vẻ mặt của Chu Minh quả hắn chỉ cười lạnh, “Đây là chiêu mới của cậu ta à? Muốn thăm dò tôi cái gì? Trong lòng còn cậu ta hay không? Cậu nói cho Hứa Gia Dương, nếu cậu ta thật sự muốn chết, xin đừng gọi tôi nhặt xác, tôi rất bận.”Hiện tại tôi xác định, tôi và Chu Minh Khải tuyệt đối có sự ăn ý. Bạn xem, hắn không muốn thay tôi nhặt xác, thế nên ngay cả thi thể tôi cũng chẳng lưu lại, khéo hiểu lòng người cỡ nào chứ.“Giám đốc Chu yên tâm.” Vương mập nói, “Anh quý nhân bận rộn, Dương Tử nhất định đã suy xét đến, cho nên anh ấy không lưu lại thi thể cho ai. Trên đường ray, đoàn tàu chạy qua, đến mảnh vụn cũng chẳng còn.”Tôi muốn oán cậu ta, rõ ràng là có vụn mà!Chu Minh Khải nói một câu “Lời nói dối vụng về” rồi cúp điện thoại. Sau đó hắn đặt điện thoại sang bên cạnh và uống nốt nửa cốc sữa bò còn thấy Chu Minh Khải không tin, hơi bật đặt ly xuống, điện thoại di động lại vang lên. Tôi đến gần xem thử, là Phùng Đào, bạn thân từ nhỏ của Chu Minh thứ hai tôi có dự cảm, cái này cũng là đến báo tang.“Có việc?” Chu Minh Khải Đào nói, “Cậu còn chưa biết à? Xem tin tức xã hội đi.”Chu Minh Khải cúp điện thoại rồi mở ra tin tức hôm nay, tiêu đề là Thanh niên nằm đường ray, bàn luận về tầm quan trọng của việc giải tỏa áp lực. Chu Minh Khải click vào, đi kèm có một đoạn video, hình như là băng ghi hình theo đó tôi đều không phát hiện ra Minh Khải mở video. Hình ảnh rất tối mờ, không rõ ràng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một bóng người màu trắng đi dọc theo đường ray. Đoàn tàu sắp chạy tới, không thấy người ấy né tránh mà lại tùy ý nằm xuống đất, co rúc ở nơi đó, giống như đang liếc nhìn, vẫn thấy rất giật là vẻ mặt Chu Minh Khải không hề mang cảm xúc như gọi điện thoại cho Phùng Đào, nói “Cậu rất rảnh rỗi?”Phùng Đào hỏi, “Cậu không nhìn ra? Đó là Hứa Gia Dương, tớ nhận ra được ngay. Bộ quần áo kia của cậu ta đến tớ cũng thấy quen, sao cậu lại không nhận ra chứ? Minh Khải, Hứa Gia Dương chết rồi!”Hứa Gia Dương chết cầm điện thoại của Chu Minh Khải run lên một chút, mà vẻn vẹn chỉ là một chút. Trên mặt hắn không có quá nhiều cảm xúc, nói “Không phải cậu ta, Hứa Gia Dương sẽ không tự sát.”“Cậu như thế là định thế nào?” Phùng Đào có điểm không hiểu nổi Chu Minh Khải.“Không phải cậu ta.” Chu Minh Khải nói xong bèn cúp điện vô cùng muốn hiện thân để thuyết phục hắn, đó thật sự là Minh Khải đứng dậy đến nhà bếp rửa bát đĩa. Tôi ngồi trong phòng khách, đột nhiên nghe thấy tiếng bát rơi xuống đất truyền đến từ phòng bếp, sau đó thấy hắn đi ra tìm băng cá tay trỏ bị cắt một vết, Chu Minh Khải tìm nửa ngày cũng không tìm thấy băng rất muốn nói với hắn, băng cá nhân tôi đặt trong tủ đầu cùng Chu Minh Khải cũng không tìm được, vì vậy hắn tùy tiện rửa ngón tay, trôi đi vết máu. Rõ ràng đã sạch sẽ, nhưng hắn vẫn chà xát tay dưới vòi nước, rửa không ngừng, rửa đến mức tay đỏ liếc nhìn, liền thấy hắn đột nhiên xoay người chạy đến trước mặt tôi, cầm điện thoại di động trên bàn lên rồi gọi điện thoại cho Vương mắt Chu Minh Khải màu đỏ tươi, biểu cảm có chút không tự nhiên.“Không phải Hứa Gia Dương đúng không?” Hắn cú điện thoại này, Vương mập không hiểu ra sao. Nghe hắn hỏi như vậy, nhất thời cậu cũng chưa kịp phản nói Chu Minh Khải hơi dồn dập, giống như yêu cầu chứng minh cái gì, “Không phải cậu ta đúng không? Cậu ta làm sao có khả năng tự sát, loại người như cậu ta, làm sao có khả năng tự sát? Các người có phải là cùng nhau lừa gạt tôi không?”Vương mập nghe hiểu ý hắn, chế giễu “Chết rồi, anh ấy đã chết. Anh đây là… Anh không vui sao? Hứa Gia Dương chết rồi, anh đâu có lý do gì để mà không vui?”Chu Minh Khải dường như đã không còn nghe lọt Vương mập đang nói Gia Dương chết nghĩ này khiến hắn phảng phất như bị sét lặp đi lặp lại, “Không phải cậu ta, không phải cậu ta…”Tôi rốt cuộc nhìn rõ ràng vẻ mặt của Chu Minh Khải. Hắn ban đầu không tin, rồi tin, lại đến không thể tin được, không muốn tin tưởng. Tổng thể mà nói, đều là khổ sở, thậm chí mức độ khổ sở vượt qua sự tưởng tượng của tôi rất không biết tại sao mình lại thở phào nhẹ nhất, tôi chết, hắn không cảm thấy hả hê lòng vậy, nếu tôi chết rồi, mà Chu Minh Khải thật sự khui champagne làm tiệc đứng để ăn mừng, có khi quả thật sẽ khiến tôi tức giận đến chết không nhắm mắt. Dù sao thì hắn cũng là người tôi từng đem hết thảy để thấy Vương mập đã cúp điện thoại. Nhưng Chu Minh Khải vẫn cầm điện thoại di động, một lần lại một lần, không ngại phiền phức mà lặp lại câu nói “không phải cậu ta” buồn bực, cái chết của tôi khó có thể tin tưởng như vậy sao?Không biết qua bao lâu, Chu Minh Khải đã không cầm điện thoại di động nữa, mà chỉ cứ thế ngồi ở trước bàn ăn. Ánh mắt nặng nề, viền mắt đỏ tươi, nhưng không thấy bóng dáng nước vẫn nói, không phải cậu mức một con quỷ như tôi nghe cũng thấy giống như tìm được một cách chơi vui, sau mỗi một câu “không phải cậu ta” của Chu Minh Khải, tôi liền tiếp một câu, “chính là tôi”.Hắn không phiền không chán, tôi tự mình cũng thấy Minh Khải, là chính anh nói anh không yêu tôi, cho nên xin anh đừng khổ sở vì tôi, bởi tất cả mọi thứ đều là anh nói anh nhìn Chu Minh Khải một mình ngồi như vậy một ngày một đêm, một giọt nước cũng không uống, cả động tác cũng không thay đổi, như đã chết lặng. Khi tôi cho rằng hắn sẽ tiếp tục ngồi như thế, thì Phùng Đào Đào gõ cửa mãi mà không thấy người trả lời, cuối cùng trực tiếp gọi dịch vụ mở khóa, tốn thời gian rất lâu mới mở được cửa. Gã vừa vào cửa là thấy bộ dạng muốn chết không muốn sống của Chu Minh Khải.“Cậu…” Phùng Đào không biết nên mở miệng thế nào, đành phải trả tiền để thợ mở khóa rời đi trước, sau đó ngồi xuống bên cạnh Chu Minh Khải. Gã nói, “Không phải cậu đã nói cậu không yêu cậu ta sao? Là chính cậu muốn chia tay đó!”Nhìn đi, Phùng Đào nói ra điều tôi muốn Minh Khải không nói gì.“Cái chết của cậu ta là không ai nghĩ tới.” Phùng Đào thử khuyên bảo, “Ai ngờ cậu ta sẽ ra đường ray nằm. Cậu cũng không muốn mà. Hơn nữa chính cậu cũng đã nói, là cậu ta hại chết thầy Lâm. Đây chính là báo ứng, cậu không cần phải cảm thấy có gánh nặng trong lòng.”Báo ứng?Tôi cười, được lắm, báo ứng.“Không nên nghĩ nhiều.” Phùng Đào vỗ vai Chu Minh Minh Khải rốt cuộc mở miệng, âm thanh có chút hỏi Phùng Đào “Hứa Gia Dương thật sự đã chết rồi?”Là một câu sắc Chu Minh Khải hơi dị thường. Phùng Đào quen biết hắn nhiều năm như vậy, cũng nhận ra phản ứng lúc này của Chu Minh Khải thật có vấn đề. Ít nhất, gã gần như chưa từng thấy bộ dáng này của Chu Minh Khải. Gã không đành lòng nói phải, rồi lại không thể phủ nhận, chỉ có thể gật gật đầu biểu đạt “phải”.Tôi nhìn Chu Minh Khải, có chút không hiểu Minh Khải đột nhiên xô cửa xông ra ngoài, tôi và Phùng Đào đều không kịp phản ứng. Khi phản ứng lại thì người đã biến mất ở Đào đuổi sát theo, nhìn thấy xe Chu Minh Khải đi ra từ garage. Gã vội vã mở cửa xe mình. Tôi liếc nhìn, cũng lên xe Phùng thực, tôi ngồi xe chính là chân lơ lửng trong không khí. Mà mới làm quỷ, còn chưa quen thuộc tình huống này lắm, tôi bèn quyết định lên xe Phùng Đào, lại có thêm chút cảm giác làm biết Chu Minh Khải muốn đi đâu, con đường này hẳn là tới đường ray nơi tôi tự Đào dừng xe ở sau xe Chu Minh Khải. Tôi cùng Phùng Đào ở phía sau, thấy Chu Minh Khải đứng trước cửa một nhà xưởng bỏ hoang. Vị trí này đối diện đoạn đường ray tôi nằm Minh Khải đứng tại nơi đó, thấy Phùng Đào cùng tới bèn chỉ về hướng đường ray, nói “Tuyến đường ray này có thể trở về Liễu thành, đúng không?”Đúng thế, tuyến đường ray này có thể trở về Liễu thành. Đó cũng là nguyên nhân tại sao tôi lựa chọn nơi đây. Cả đời này, giấc mộng liên quan tới Chu Minh Khải đều bắt đầu từ Liễu thành, lại không kết thúc ở Liễu thành. Cuối cùng, tôi chỉ có thể lựa chọn tuyến đường ray này, chấm dứt tất cả chuyện cũ vô nghĩa trong cuộc Minh Khải đến cùng vẫn hiểu rõ tôi vài Đào trấn an, “Người đã mất rồi…”Tôi cực kỳ muốn gõ trán Phùng Đào, nói một câu, người mất đang ở bên cạnh cậu Minh Khải cứ đứng như vậy, tôi không biết hắn đang suy nghĩ nay tôi vốn không hiểu hắn, điều này tôi vẫn luôn biết rõ. Khi còn sống không hiểu hắn, chết rồi cũng chẳng biết hắn đang suy nghĩ người một quỷ cứ đứng như hồi lâu, tôi tựa hồ nghe thấy thanh âm trầm thấp Chu Minh Khải theo gió truyền vào tai giống như là đang nói, có thể nào, không phải cậu ta…Lần này, tôi cũng không có tâm lực để tiếp thêm một câu, “chính là tôi”. Tên gốc Si tình tối vô liêuSố chương 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyệnBiên tập ChristineĐọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MPNgươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó.*Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki.Nội dung nhãn mác Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình caTìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ cái khác Hứa Gia Dương, Chu Minh KhảiTag của editor hiện đại, ngược, SE/BE. đơn giản vậy thôi ★★/*Lề sách tình ca là một tag của Tấn Giang, chỉ tình yêu khó được thế tục chấp nhận, giống incest hoặc đam mỹ, bách hợp, loại tình yêu người bình thường khó lý giải, có tag này thường là truyện hiện thực Bản edit chỉ đảm bảo 60-70% nội dung. Tên gốc 痴情最无聊 Tác giả Đỉnh Nhi 鼎儿 Chính truyện 79 chương Ngoại truyện 06 chương Nguồn Tấn Giang Biên tập Christine Bìa NaDu Giới thiệu Mất đi người ấy, là nguyên tội* của ngươi. *Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki. Nội dung nhãn mác Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình ca** Tìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ cái khác Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải Tag của editor hiện đại, ngược, SE/BE. **Lề sách tình ca là một tag của Tấn Giang, chỉ tình yêu khó được thế tục chấp nhận, giống incest hoặc đam mỹ, bách hợp, loại tình yêu người bình thường khó lý giải, có tag này thường là truyện hiện thực hướng. Warning Bản edit chỉ đảm bảo 70-80% nội dung. Truyện edit phi lợi nhuận. KHÔNG reup, KHÔNG chuyển ver, KHÔNG sử dụng vào mục đích thương mại. Hãy là con người tử tế. Cảm ơn. Chương 1 ♫ Chương 2 ♫ Chương 3 ♫ Chương 4 ♫ Chương 5 Chương 6 ♫ Chương 7 ♫ Chương 8 ♫ Chương 9 ♫ Chương 10 Chương 11 ♫ Chương 12 ♫ Chương 13 ♫ Chương 14 ♫ Chương 15 Chương 16 ♫ Chương 17 ♫ Chương 18 ♫ Chương 19 ♫ Chương 20 Chương 21 ♫ Chương 22 ♫ Chương 23 ♫ Chương 24 ♫ Chương 25 Chương 26 ♫ Chương 27 ♫ Chương 28 ♫ Chương 29 ♫ Chương 30 Chương 31 ♫ Chương 32 ♫ Chương 33 ♫ Chương 34 ♫ Chương 35 Chương 36 ♫ Chương 37 ♫ Chương 38 ♫ Chương 39 ♫ Chương 40 Chương 41 ♫ Chương 42 ♫ Chương 43 ♫ Chương 44 ♫ Chương 45 Chương 46 ♫ Chương 47 ♫ Chương 48 ♫ Chương 49 ♫ Chương 50 Chương 51 ♫ Chương 52 ♫ Chương 53 ♫ Chương 54 ♫ Chương 55 Chương 56 ♫ Chương 57 ♫ Chương 58 ♫ Chương 59 ♫ Chương 60 Chương 61 ♫ Chương 62 ♫ Chương 63 ♫ Chương 64 ♫ Chương 65 Chương 66 ♫ Chương 67 ♫ Chương 68 ♫ Chương 69 ♫ Chương 70 Chương 71 ♫ Chương 72 ♫ Chương 73 ♫ Chương 74 ♫ Chương 75 Chương 76 ♫ Chương 77 ♫ Chương 78 ♫ Chương 79 Phiên ngoại 1 ♫ Phiên ngoại 2 ♫ Phiên ngoại 3 ♫ Phiên ngoại 4 Phiên ngoại ♫ Phiên ngoại ♫ Phiên ngoại 6 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để nghe thấy tiếng nổ vang rền khi đoàn tàu chạy qua, sắc bén chói tai. Ngay tiếp theo là một đoạn trống rỗng ngắn ngủi. Tôi không nhìn thấy, không nghe thấy, cũng không cảm nhận thấy bất cứ thứ gì. Sau đó không biết bao lâu, tôi nghe được tiếng xương sọ mình vỡ đời thuộc về Hứa Gia Dương đã hạ màn như bánh thời gian vẫn đang chuyển động. Thế giới của tôi là một mảnh mênh mông trắng xóa. Tất cả đều không tồn tại, tựa như một ảo cảnh, không có thứ gì, cũng chẳng thể nắm bắt được thứ biết đã qua bao lâu, tôi đột nhiên nghe thấy được thanh âm huyên náo từ đám thể của tôi lơ lửng phía trên đường ray, nhìn thấy không ít người quần chúng vây xem, phóng viên phỏng vấn, thợ chụp ảnh, cùng với Vương mập đỏ khi tự sát, tôi gửi tin nhắn cho Vương mập, nói cho cậu biết mật mã thẻ ngân hàng của mình. Tuy rằng bên trong chỉ có mấy ngàn đồng, nhưng đó là tấm lòng cuối cùng của tôi dành cho người bạn duy nhất chợt muốn đi tới bên Vương mập, thì phát hiện mình đang trôi nổi trong trời đất. Lúc này tôi mới kịp nhận ra, tôi đã vậy, tôi, Hứa Gia Dương, đã trên đường ray chạy về Liễu nát cơ thể mình, muốn bớt đi hậu thế giới này, tôi cô độc. Chỉ có một người cha trên danh nghĩa luôn nóng lòng muốn tôi chết. Có lẽ thời điểm nghe đến tin Hứa Gia Dương nằm đường ray tự sát, ông sẽ rất vui vẻ, dù sao mong chờ cũng đã nhiều năm như vậy. Tôi không có bạn bè gì. Toàn bộ ba năm cuối cùng của cuộc đời đều dành cho Chu Minh Khải, chẳng có vòng xã giao cá nhân. Người bạn duy nhất chính là Vương mập. Chắc cậu sẽ vì tôi mà khổ sở một thời gian, sau đó đề cập đến một người tên Hứa Gia Dương đầu đất thì sẽ thổn thức trong chốc lát, rồi không còn gì cho là như không biết tại sao linh hồn của mình còn có ý thức. Hóa ra, trên thế giới này thật sự có việc quái lực loạn thần. Quả nhiên phải là người đã chết mới có thể biết đượcTôi nhìn đường ray kia, ngay cả vết máu cũng không thấy. Súng nước cao áp tẩy rửa, tro cặn đều được dọn dẹp sạch sẽ. Rất khó để nhìn ra, mấy giờ trước nơi này đã mai táng một sinh chậm rãi tới gần mặt đất, dù sao thì việc luôn trôi bồng bềnh giữa không trung cũng mang một cảm giác là không biết mình nên đi đâu. Tôi thậm chí không biết làm cách nào đến thiên đường hoặc địa ngục, cũng không biết có chuyện đầu thai luân hồi hay không. Tôi chỉ biết rằng, tôi hiện tại là một con quỷ mờ nhìn những phóng viên kia, nghĩ, chắc ngày mai sẽ có tin tức thanh niên thiểu năng trí tuệ mất mạng nơi đường ray. Có khi còn có không ít người bình luận rằng, khả năng và tâm lý chịu đựng của thanh niên thời nay không tốt, rồi tiện thể than thở một chút về cạnh tranh kịch liệt tàn nhẫn trong xã hội bây không biết mình nên đi chỗ nào. Trong đám người, tôi chỉ quen mỗi Vương dáng muốn khóc nhưng cố nín của cậu, đến tôi cũng không nhìn nổi. Chỉ thấy cậu đột nhiên chạy tới, quỳ gối bên đường ray, vừa khóc vừa mắng.“Mẹ nó, Hứa Gia Dương anh chính là đồ nhát gan! Vì một Chu Minh Khải, đáng giá không?”“Anh nợ ông đây mấy ngàn đồng kia sao?”**Đoạn này trong bản raw là ngược lại, đại khái là “ông đây nợ anh mấy ngàn đồng tiền kia sao”. Nhưng thực tế là Hứa Gia Dương chuyển tiền cho Vương mập, nên Vương mập đáng ra nên hỏi là, Hứa Gia Dương nợ cậu hay sao mà trả tiền. Do đó, editor mạn phép đổi lại cho hợp hoàn cảnh.“Sao anh không đổi kiểu chết khác, giữ lại chút nội tạng để cứu người có phải tốt hơn không?”“Anh làm sao… lại…”“…”Lời của Vương mập thật sự là đã đánh thức tôi. Đúng đấy, nếu muốn chết thì giữ lại chút nội tạng để cứu người có phải tốt hơn không? Thế nhưng, thời điểm ấy tôi chỉ một lòng muốn chết, cũng không suy xét đến cách chết tử nhiên, chuyện như tự sát cần cân nhắc chu thấy Vương mập khóc thành như vậy bèn tới gần cậu. Tôi nhìn đỉnh đầu gần như sắp trọc của cậu rồi nghĩ, may mắn Vương mập có trí nhớ cực kém, chỉ cần cho cậu thời gian, cậu sẽ quên kẻ nhát gan tên Hứa Gia nhìn Vương mập đến chạng vạng mới rời khỏi trạm xe biết, làm quỷ lại đi bám theo bạn bè duy nhất của mình thì không đạo nghĩa cho lắm. Nhưng tôi thật sự không tìm được nơi để đi, không thể làm gì khác hơn là cùng Vương mập trở về nhà vừa về liền lấy rượu trong tủ lạnh ra, một bên uống rượu một bên khóc lóc mắng tôi, càng mắng càng khó nghe, không hề nghĩ tới việc người chết là lớn đây bị mắng còn chưa nói gì, cậu ngược lại, lại tự mình nhìn Vương mập ôm bình rượu ngủ thiếp đi, nhàm chán ngắm mấy bình rượu trên mặt đất. Mặc dù tôi rất muốn chuyển cậu lên giường, song lúc chạm tới thân thể cậu thì lại trực tiếp xuyên con người tôi làm quỷ cũng không có ý thức tự giác của quỷ, còn muốn đi chăm sóc người khác. Bây giờ thành bộ dạng này, muốn chạm cũng chạm không giới cứ thế yên tĩnh lại. Tôi bỗng nhiên nghĩ đến, tôi đã chết thật đã chết, tôi chết như đột nhiên thật tò mò, không rõ khi Chu Minh Khải biết đến tin tôi qua đời sẽ lộ ra biểu tình gì. Về hắn, ngay cả cảm xúc cơ bản như việc hắn sẽ khổ sở hay là sẽ vui vẻ, tôi cũng đoán không tới đây, tôi rời khỏi nhà Vương mập, theo trí nhớ của mình trôi dạt đến nhà Chu Minh biết, tạm thời hẳn chỉ có Vương mật mạp biết đến tin tôi đã chết. Tôi muốn đi đến bên cạnh Chu Minh Khải. Đợi đến khi Vương mập tỉnh rượu đem tin tôi qua đời triệu cáo thiên hạ, sau đó truyền tới tai Chu Minh Khải, tôi muốn xem hắn có phản ứng thế nhìn thấy đèn nhà Chu Minh Khải vẫn sáng. Đúng đấy, tên cuồng làm việc. Hiện tại chắc mới mười một giờ, hắn làm sao đã nghỉ ngơi được trực tiếp vào phòng. Đây là nơi tôi sinh sống suốt ba năm. Mỗi một chi tiết trang trí cùng đồ gia dụng tôi đều rất quen thuộc, phần lớn vẫn là do tôi tự mình chọn là bây giờ cũng không liên quan tới thấy Chu Minh Khải trong thư phòng, bộ dáng nghiêm túc xem dữ liệu trong máy Minh Khải đeo kính mắt gọng vàng, trông rất nhã nhặn. Kiện áo sơ mi màu đen mặc trên người hắn vô cùng ổn thỏa. Tôi nhận ra chiếc khuy măng sét1 đặt trên bàn kia, là tôi mua. Lúc đó hắn ngại màu sắc quá nhạt, về sau lại vẫn dùng, hơn nữa cũng thường xuyên đeo. Chuyện này khiến tôi thấy ấm áp rất lâu.1 Khuy măng sét hoặc măng-sét gốc tiếng pháp manchette tạm gọi là một loại ốc vít trang trí, được dùng để giữ cố định cổ tay áo sơ mi không có khuy chỉ có hai cái lỗ khuyết. Nó có chức năng như cúc áo ở cổ tay, nhưng nó không đơm liền vào tay áo như cúc mà tháo rời ra. WikipediaTôi trực tiếp ngồi trên bàn làm việc của hắn, diễn tả mấy động tác gõ chữ của đây tôi rất đố kị với chiếc máy tính của Chu Minh Khải. Thời gian hắn bên máy tính còn nhiều hơn nhiều so với thời gian bên tôi. Bây giờ, nhìn hắn vẫn đem tinh lực tập trung vào máy tính, tôi lại Minh Khải, trước đây có lần chúng ta cãi nhau, tôi nói, sau đó anh sống hết đời cùng máy tính đi, tôi không cần anh tại, tôi không biết hắn có thể cùng máy tính sống hết đời nhưng, tôi thật sự không cần hắn phải không muốn không yêu hắn, cả đời này, yêu Chu Minh Khải hơn cả yêu chính mình. Loại đàn ông tư lợi như tôi lại quá chú tâm tới một người khác, có lúc ngay bản thân tôi cũng không tin. Nhưng sự thực là như thế. Nếu có thể, tôi nguyện ý đánh đổi tất cả để lấy việc cùng Chu Minh Khải yêu nhau đến nay xem ra, tôi đúng là người si nói mộng2.2 người si nói mộng 痴人说梦 nói chuyện viển vông Baidu.Chu Minh Khải rốt cuộc tắt máy tính, vào phòng ngủ rồi cầm một bộ đồ ngủ đến phòng tắm. Tôi nhìn chằm chằm cửa phòng tắm, nghĩ, nếu có thể xuất hiện trong gương phòng tắm giống phim kinh dị thì tốt biết chết hắn!Nhưng mà, chiếc gương kia cũng sẽ không bao giờ chiếu ra gương mặt giả có lời muốn nói Xem qua thì lưu lại móng vuốtHình minh họa Khuy măng sét Lâu rồi mới đọc một bộ truyện mới làm mình có cảm giác muốn viết cảm nhận vài dòng. Si tình nhàm chán nhất là 1 bộ đam mỹ BE, tình tiết mở đầu đã là cái kết cho tất cả, giọng văn tác giả thì khá dí dỏm, là bi kịch nhưng được tác giả biến hoá nhẹ nhàng, nội dung hay nhưng theo mình chưa thoả đáng, còn nhiều khía cạnh cần khai thác, lúc nữa sẽ nói việc này sau. Giờ mình ghi cảm nhận về nội dung và nhân vật đã. Nội dung của STNCN có thể tóm gọn là thụ Hứa Gia Dương – mặt trời nhỏ của nhà họ Hứa có một gia đình hạnh phúc cho tới năm 16 tuổi, có một người bạn thân mới quen là công khi vào cấp 3, có một mối tình thầm thương trộm nhớ ngây ngô với bạn cùng bàn…cuộc đời thụ cho tới năm 16t bằng phẳng, nhẹ nhàng. Nhưng kể từ năm đó 2 người xuất hiện trong cuộc đời thụ cũng chính là bi kịch cuộc đời cậu, thầy chủ nhiệm môn tiếng Anh Lâm Thanh Dật nhiệt tình với học trò, đến nhà phụ đạo cho thụ đã vô tình dấn vào tình yêu đồng tính với cha thụ, Hứa Viễn Sơn kết hôn với mẹ thụ qua mai mối nhưng vẫn sống bên nhau gần 20 năm, có thể ko có tình yêu nhưng nhìn qua là 1 gia đình chuẩn mực, hạnh phúc. Vậy mà ở cái ngưỡng trung niên khi gia đình viên mãn, con trai sắp vào đại học lại sa vào cái gọi là tình yêu đích thực. Ông vốn là đồng tính nhưng vì bổn phận mà kết hôn sinh con, ông lấy đó làm lý do để từ bỏ gia đình chạy theo tiếng gọi tình yêu, còn LTD là 1 nhà giáo có ba mẹ ở quê sống giản dị, được nuôi dạy tử tế từ nhỏ, ra đời đi làm mang nhiều nhiệt huyết nhưng cũng bị cuốn vào tình yêu tội lỗi. Đọc truyện mình ko thể nào thông cảm cho HVS, nhưng mình có thể hiểu đôi chút cho LTD, y cũng góp phần bức chết mẹ thụ nhưng có lẽ bản thân y ko hề muốn, y chỉ vì sự bồng bột tuổi trẻ, tự cho mình đúng mà vô tình phá nát 1 gia đình, đọc truyện có thể thấy LTD về sau đã bị những sự kiện liên tiếp xảy ra nhấn chìm, nhìn có vẻ như y bình thản, vui mừng vì chiếm được tình yêu nhưng mình tin tận sâu trong lòng y là sự dằn vặt, sự mâu thuẫn giữa đạo đức làm người và theo đuổi tình yêu. Y thắng nhưng y ko hề hạnh phúc, chính cái chết của mẹ HGD là ngòi châm, thúc đẩy y lựa chọn cái chết sau này, vì khi bị lãm hại y vẫn ko lên tiếng vạch trần thụ, đây là biểu hiện của sự sụp đổ niềm tin vào bản thân và lý tưởng sống của chính mình, y chiến thắng nhưng y cũng thất vọng về bản thân mình, y cũng là nạn nhân trong bi kịch này. Về mẹ thụ, bà là người phụ nữ đáng thương, lựa chọn của bà cực đoan nhưng ai đặt mình vào trường hợp này mới hiểu được tâm trạng của bà ấy, một người phụ nữ truyền thống, kết hôn gần 20 năm sống chỉ biết có chồng con, bỗng một ngày phát hiện mình bị lừa dối trắng trợn, bị chối bỏ ko thương tiếc, ai lâm vào tình cảnh đó mà ko HẬN, nỗi oán hận che mờ lý trí, nếu như lúc đó HGD lớn hơn một chút, đủ sức gánh vác hơn một chút, sẽ cứu được bà thoát khỏi cái kết đau lòng này, nhưng đáng tiếc cậu chỉ là cậu bé được gia đình bảo bọc 16 năm, cậu cũng đang vật lộn với cú shock tinh thần do cha mẹ gây ra thì làm sao có thể ở bên săn sóc khuyên nhủ mẹ được…đọc đoạn bà khóc lóc kêu gào ở phòng khách đến mệt lã rồi lăn ra ngủ trên sàn phòng khách một đêm thật sự quá xót xa, không ai bên cạnh, càng hận chồng thì càng hy vọng chồng quay đầu, nhưng ko thể chiếm được chút quan tâm nào từ chồng nữa thật sự là bế tắc, cái chết của bà là sự buông bỏ, là sự kết thúc cho bi kịch gia đình này, nhưng chính bản thân bà ko biết rằng nó lại là mở đầu cho hàng loạt bi kịch sau, trong đó con trai bà là người gánh chịu.

si tình nhàm chán nhất