Chương 1: Hoàng Hậu có hỉ Chương 2: Tâm tư của mỗi người Chương 3: Long tử Phượng sinh Chương 4: Mưa vui sinh nữ nhi Chương 5: Có vú (ở đây chỉ nãi ma ma) sinh phong ba Chương 6: Dịu dàng trong Sản các Chương 7: Mười hai ngày Chương 8: Thần nữ ở trên trời Chương 9: Ánh trăng tròn dễ gây ra nguyệt thực, vật cực tất phản Chương 10
Đặc biệt, trong tinh thần "Sám hối và hòa giải" năm 2010, giới Công giáo lại một lần nữa bày tỏ tinh thần, tình cảm và trách nhiệm của mình đối với đất nước, dân tộc qua việc khẳng định đường hướng tiến bộ đã xác định trong Thư chung năm 1980 và tiếp thu
Motip : Thần quái kiếp trước kiếp này, cao H, 1vs1 Số chương : 31 Câu chuyện kể về quá trình sau hôn nhân của công chúa với phò mã, mà nàng công chúa này không được hoàng thượng sủng ái ở trong lãnh cung và gặp phải phò mã bá đạo tà ác, sau khi thành thân bắt đầu sinh hoạt tính phúc. Lời editor: Thịt thà chất lượng nha bà con cô bác ơi.
Nhưng lòng ghen tị của họ chỉ kéo dài tới sáng hôm sau. Khi những người lính vào nhà nguyện thay phiên cho người bạn, họ thấy anh đã chết. Tuy nhiên, không có một giọt máu. Họ thấy chuyện đó lạ lắm. Tối đó, không có ai tình nguyện nữa. Nhà vua lại phải chọn người. Lần này là một anh lính đáng thương. Anh không được lòng nhà vua vì anh sứt môi.
Xin Mẹ Maria cầu bầu cùng Thiên Chúa tha tội lỗi và thánh hoá biến đổi đời con , cho con có điều kiện trả hết nợ nần trong tuần này và đừng sống trong tội lỗi nữa, cho con được bình an hạnh phúc sống cùng các con của con Mẹ ơi , con mệt mỏi quá vì rất nhiều khoản tiền lớn mà con lại không có tiền để
dåm båo an toàn PCCC dôi vói các loqi hình, dôi tucng dac thù nhung chua có tiêu chuân, quy chuân vê dåm båo an toàn PCCC. Theo IQ trình kê hoach, dên quý IV/2021, tinh së ban hành tiêu chuân, quy chuân kÿ thuât cúa dia phucng. 2. Công tác tuyên truyen, pho bien kien thúc, giáo dgc pháp Iuât ve PCCC và CNCH
btU9OU. Thời điểm ta lẻn vào hoàng cung Tây Ương quốc chính là nửa đêm, trăng cao đêm tối, đúng là thời tiết tốt để làm chuyện vi phạm pháp ta muốn đi ám sát Tây thái tử trẻ tuổi hiện tại của Tây Ương quốc, Vô Mẫn còn nhỏ, lúc mà ta theo sư phó học công phu, bọn họ có nói với ta “Công chúa, những thứ người học này là để giúp cho thân thể mạnh khỏe, còn có để bảo vệ bản thân mình. Mấy năm liên tục chiến loạn này, quốc vương Tây Ương quốc như hổ rình mồi đối với Đông Nguyên quốc, Hoàng Thượng lại… Nói ngắn lại, tương lai nếu là phát sinh chuyện bất trắc gì, người cũng không đến mức không hề có sức phản kháng.”Lúc trước khi ta học tam kinh với cả giải chữ đều học rất chậm, cho nên phụ vương nhận định ta là một cô nương trí tuệ không cao, đối với việc giáo dục ta cũng không quan tâm, có ai biết rằng tuy rằng ta không phải là người học văn nhưng chính là một người có thể học võ, từ lúc tự ngồi tấn rồi đến lúc có thể tự nhiên sử dụng các loại vũ khí, chẳng qua là chỉ trong thời gia mười năm ngắn kia ta từng xem qua một lời nói như thế này, kiếm khách nói “Ta bảy tuổi học kiếm, bảy năm thành tài, đến nay chưa gặp được địch thủ” khi đó ta cảm thấy thực khốc, cũng không nghĩ tới có một ngày bản thân mình cũng có cảnh giới như vậy. Ta sáu tuổi học võ, mười năm thành tài, ở trong trong hoàng cung to như vậy cũng chưa từng bị ai đánh với việc thiện võ của ta, phụ hoàng lúc đầu vui sướng vạn phần, sau lại bởi vì bắt đầu cùng đạo sĩ tu luyện thuật trường sinh bất lão, dần dần trở nên mê tín, đạo sĩ kia là người của hoàng hậu, đối với đứa trẻ do tiểu nương sinh ra là ta vẫn không vui, liền cố ý vô tình nói rằng ta giỏi võ như vậy, không chừng là sát tinh chuyển thế, mấy năm này liên tục bất bình nói rằng tai họa thiên ti vạn lũ có liên quan tới thành một kẻ “Sát tinh chuyển thế”này khiến cho phụ hoàng lại có thành kiến đối với ta, cũng may ta đã có thói quen bị ông ấy dùng thành kiếnmà đối xử cho nên cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ tận lực sử dụng võ công, nhất là ở trong hoàng nói, dã tâm Tây Ương quốc vẫn rất lớn, điểm này cũng không có bởi vì sát tinh ta giảm bớt luyện võ mà có điều thay đổi. Hoàng đế trầm mê vì trường sinh thuật, hoàng hậu đùa bỡn quyền thế, đại thần khuyển mã vô dụng, dân chúng oán giận nói Đông Nguyên quốc tuyệt không phải là đối thủ của bọn hắn, trăm vạn đại quân tựa như khi mùa đông hàng năm tới sẽ đến tây Bắc Phong, chậm rãi tiến sát vào Đông Nguyên họ rất nhanh đã công phá Liễu thành, Liễu thành là một thành ở phía tây nam của Đông Nguyên quốc, non xanh nước biếc, đất đai phì nhiêu, những lương thực tốt nhất của chúng ta ăn đều là mỗi ngày nối liền không dứt vận chuyển từ Liễu thành đến, xiêm y cùng trang sức chúng ta mặc cũng phần lớn là vải vóc từ nơi đó và nhờ tay nghề của các nữ tử Liễu thành cách Vân thành, đô thành của Đông Nguyên quốc cũng không quá xa, xem tư thế bọn hắn vẫn chậm rãi một đường tiến tới, tối thiểu ít nhất nửa tháng mới có thể công Thượng bởi vì ăn dược vật nhiều năm, thân thể sớm lại không được, sau khi biết được tin tức Tây Ương quốc đánh vào Liễu thành Đông Nguyên quốc, nhất thời chịu không nổi mà đi đời nhà ma. Hoàng đệ nhỏ tuổi của ta vội vàng đăng cơ, hoàng hậu – giờ hẳn là Thái Hậu buông rèm chấp chính, lại cũng không có gì biện pháp nào ngăn cản quân đội quân Tây Ương quốcKẻ dẫn đầu mang binh lính của Tây Ương quốc là thái tử Vô Mẫn Quân, tên này danh tiếng thật không tốt, bởi vì hắn nghe đồn không có nhân tính hơn nữa lại còn ra tay không hề thương khi công phá liễu thành, chuyện về Vô Mẫn Quân truyền đến tận kinh thành, bọn thái giám hoang mang rối loạn nhất nhất đều nói về hắn, nói hắn đứng ở chỗ cao, không ai bì nổi, khuôn mặt mơ hồ, thanh âm trầm ổn ” Người Đông Nguyên quốc, ra hàng không giết. Không ra hàng bất kể là ai xử tử ngay tại chỗ.”Sau đó khi hắn biết được chuyện phụ vương vì luyện thuật trường sinh mà đoản mệnh, cư nhiên chuyện trò vui vẻ ngâm thơ “Không yêu thuật trường sinh, không phải người trường sinh.”Ngắn ngủn hai câu nói này đã nói cho hoàng thất Đông Nguyên quốc người ta nâng không ngẩng đầu lên nổi. Đối với điểm này, ta có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không có nhiều bi thương, đối với Đông Nguyên quốc, ta không có cảm tình gì, đối với phụ hoàng cũng thế. Ấn tượng của ta đối với ông ấy chẳng qua là trước đây ông ấy tùy ý ban cái chết cho mẫu thân, tùy ý quẳng ta cho một phi tần không được sủng nuôi dưỡng, sau khi vị phi tần kia bệnh cũng không quản ta sao dân chúng Đông Nguyên quốc cần được cứu thật, một số người bọn họ tuy rằng đã đầu hàng những cũng sẽ chịu khổ sát hại — quốc vương Đông Nguyên tuy rằng yếu đuối vô năng, nhưng dân chúng cũng rất có cốt khí, lúc trước khi quân đội Tây Ương quốc tiến công, vài thứ lọt vào tay dân chúng tự phát tạo thành đội hộ vệ công kích, bởi vậy binh lính Tây Ương quốc đối với những người thường dân tay không tấc sắt này có sự oán hận.
Thể loại cổ đại, hoán đổi thân xác, hài, HE..Edit Mèo tít chương chẵn, ryna chương lẻ Câu chuyện mở ra trong hoàn cảnh bốn nước lớn Tây Ương, Đông Nguyên, Nam Văn, Bắc Xương tranh giành thiên hạ. Tây Ương Quốc có thái tử Vô Mẫn Quân hùng tài thao lược, anh dũng thiện chiến, dẫn quân tấn công vào lãnh thổ Đông Nguyên. Đông Nguyên Quốc đã sớm mục ruỗng, suy tàn, với một vị vua đắm chìm trong thuật trường sinh, hoàng hậu thao túng triều đình, văn võ bá quan sống xa hoa trụy lạc, hoàn toàn không chống đỡ nổi trước thế tiến công như vũ bão của Tây Ương Quốc. Trong vô số những nàng công chúa xinh đẹp của đất Đông Nguyên, có nàng công chúa Trường Nghi vừa tròn mười bảy tuổi, một thân võ nghệ cao cường, đã ôm theo quyết tâm báo đền nợ nước mà đi ám sát thái tử Vô Mẫn Quân. Một đêm giao chiến, kết thúc bằng một phen cụng đầu nảy lửa, máu chảy thành hôm sau tỉnh lại, mới phát hiện, nàng biến thành hắn, còn hắn lại thành công chúa Trường Nghi cực kì tầm thường dung mạo phổ thông vừa thấy liền quên, biết vài ba chữ, thuộc dăm câu thơ, đầu óc ngu ngơ, trí tuệ cỡ vừa….Thế nhưng lại có một tấm lòng nhân hậu, một trái tim biết cảm thông. Một thái tử Vô Mẫn Quân cực kì hoàn hảo anh tuấn vô song, tinh thông văn thơ võ nghệ cũng thuộc hàng cao thủ, trên chiến trường anh dũng giết giặc, trong triều đình áp chế bá quan…. Thế nhưng hắn lại chẳng có tình người, hắn – vốn là một kẻ điên. Hai con người hoàn toàn trái ngược như mặt trăng với mặt trời ấy, bởi một sự cố nho nhỏ mà hoán đổi thân xác cho nhau. Kể từ đây, nàng – cô công chúa ngu ngơ trở thành hoàng đế, quậy tung triều chính ; còn hắn – vị thái tử biến thái trở thành hoàng hậu, náo loạn hậu một gã đàn ông, Vô Mẫn Quân sẽ phải làm gì trong những ngày “đến tháng”, khi bị chàng thị vệ yêu thầm công chúa Trường Nghi lao tới cưỡng hôn, khi phải lôi theo một đám công chúa líu ríu không ngừng đi “giao lưu tình cảm”… Là một người con gái, Vân Kiểu sẽ phải làm gì khi các đại thần dâng tấu muốn hoàng đế tuyển phi, sẽ phải làm gì khi mỹ nữ cứ thấy nàng là lao vào như ruồi thấy mật, còn mỹ nam thấy nàng lại tránh như tránh tà vì tưởng hoàng đế có tật đoạn tụ long dương…. Biết bao tình huống dở khóc dở cười diễn ra, khiến hắn bớt điên cuồng, khiến nàng bớt ngu ngơ, dần dần thấu hiểu về những góc khuất, những vết thương chưa bao giờ ngừng rỉ máu trong tâm hồn người đối diện, để rồi từ những đứa trẻ vốn có một tuổi thơ quá đỗi đau lòng, thiếu thốn tình yêu của cả cha lẫn mẹ, nàng và hắn cùng tìm được khung trời nhỏ của riêng mình một vị Thái Sư ưa cằn nhằn nhưng gửi trọn thương yêu trong thầm lặng, một cô công chúa tinh nghịch đáng yêu với chàng phò mã số khổ nhặt được ngoài đường… Vân Kiểu ta sống trên đời này hơn mười bảy năm, từ nhỏ đã mất mẹ, cha cũng không thương yêu, luyện võ chịu khổ, học văn đau đầu, làm người ngốc nghếch, dung mạo bình thường. Thế nhưng ta đoán, trong hàng sa số những con người sống trên cõi đời này, ta nhất định là người may mắn nhất.
Thể loại cổ đại, hoán đổi thân xác, hài, HE..Edit Mèo tít chương chẵn, ryna chương lẻCâu chuyện mở ra trong hoàn cảnh bốn nước lớn Tây Ương, Đông Nguyên, Nam Văn, Bắc Xương tranh giành thiên hạ. Tây Ương Quốc có thái tử Vô Mẫn Quân hùng tài thao lược, anh dũng thiện chiến, dẫn quân tấn công vào lãnh thổ Đông Nguyên Quốc đã sớm mục ruỗng, suy tàn, với một vị vua đắm chìm trong thuật trường sinh, hoàng hậu thao túng triều đình, văn võ bá quan sống xa hoa trụy lạc, hoàn toàn không chống đỡ nổi trước thế tiến công như vũ bão của Tây Ương Quốc. Trong vô số những nàng công chúa xinh đẹp của đất Đông Nguyên, có nàng công chúa Trường Nghi vừa tròn mười bảy tuổi, một thân võ nghệ cao cường, đã ôm theo quyết tâm báo đền nợ nước mà đi ám sát thái tử Vô Mẫn đêm giao chiến, kết thúc bằng một phen cụng đầu nảy lửa, máu chảy thành hôm sau tỉnh lại, mới phát hiện, nàng biến thành hắn, còn hắn lại thành công chúa Trường Nghi cực kì tầm thường dung mạo phổ thông vừa thấy liền quên, biết vài ba chữ, thuộc dăm câu thơ, đầu óc ngu ngơ, trí tuệ cỡ vừa….Thế nhưng lại có một tấm lòng nhân hậu, một trái tim biết cảm thái tử Vô Mẫn Quân cực kì hoàn hảo anh tuấn vô song, tinh thông văn thơ võ nghệ cũng thuộc hàng cao thủ, trên chiến trường anh dũng giết giặc, trong triều đình áp chế bá quan…. Thế nhưng hắn lại chẳng có tình người, hắn – vốn là một kẻ con người hoàn toàn trái ngược như mặt trăng với mặt trời ấy, bởi một sự cố nho nhỏ mà hoán đổi thân xác cho nhau. Kể từ đây, nàng – cô công chúa ngu ngơ trở thành hoàng đế, quậy tung triều chính ; còn hắn – vị thái tử biến thái trở thành hoàng hậu, náo loạn hậu một gã đàn ông, Vô Mẫn Quân sẽ phải làm gì trong những ngày “đến tháng”, khi bị chàng thị vệ yêu thầm công chúa Trường Nghi lao tới cưỡng hôn, khi phải lôi theo một đám công chúa líu ríu không ngừng đi “giao lưu tình cảm”…Là một người con gái, Vân Kiểu sẽ phải làm gì khi các đại thần dâng tấu muốn hoàng đế tuyển phi, sẽ phải làm gì khi mỹ nữ cứ thấy nàng là lao vào như ruồi thấy mật, còn mỹ nam thấy nàng lại tránh như tránh tà vì tưởng hoàng đế có tật đoạn tụ long dương….Biết bao tình huống dở khóc dở cười diễn ra, khiến hắn bớt điên cuồng, khiến nàng bớt ngu ngơ, dần dần thấu hiểu về những góc khuất, những vết thương chưa bao giờ ngừng rỉ máu trong tâm hồn người đối diện, để rồi từ những đứa trẻ vốn có một tuổi thơ quá đỗi đau lòng, thiếu thốn tình yêu của cả cha lẫn mẹ, nàng và hắn cùng tìm được khung trời nhỏ của riêng mình một vị Thái Sư ưa cằn nhằn nhưng gửi trọn thương yêu trong thầm lặng, một cô công chúa tinh nghịch đáng yêu với chàng phò mã số khổ nhặt được ngoài đường…Vân Kiểu ta sống trên đời này hơn mười bảy năm, từ nhỏ đã mất mẹ, cha cũng không thương yêu, luyện võ chịu khổ, học văn đau đầu, làm người ngốc nghếch, dung mạo bình nhưng ta đoán, trong hàng sa số những con người sống trên cõi đời này, ta nhất định là người may mắn nhất.
Bạn đang đọc truyện Quỷ Công của tác giả Tiểu Nam Tỷ Tỷ. Lão sư thụ, là người ôn nhu hòa nhã × Học sinh công, là quỷ cố Ninh yêu Lục Hoài Sinh đến điên cuồng, yêu đến biến thái,Ngày ngày tơ tưởng người kia, theo dõi từng hành động của người kia, chụp lại hình, nhìn ngắm, gửi gắm tình cảm vào biết mình đáng khinh cỡ nào khi cứ theo đuôi Lục Hoài Sinh, như một tên biến thái ước gì có thể chiếm đoạt lấy anh ta, biến anh ta hoàn toàn là của mình, hoàn toàn thuộc về Ninh thích Lục Hoài Sinh, thích đến nỗi ước gì giết chết anh, rồi ăn anh vào bụng, để hòa làm một thể với anh, để anh không thể nào rời khỏi khi bị Lục Hoài Sinh từ chối, Ngụy Ninh chọn nhảy lầu tự sát, biến thành quỷ rồi vĩnh viễn nhập nhằng với Lục Hoài ơi, thầy là của em, thầy trốn không thoát đâu. Bất cứ ai dám mơ ước đến cơ thể của thầy, em sẽ đích thân tiễn kẻ đó vào địa ngục.
Kinh ngạc qua đi, “Ta” đối diện “Ta” kia mặt không chút thay đổi rút ra thanh chủy thủ vẫn cắm ở trên giường, đánh giá trong chốc lát hoa văn trên đó nói “Vân? À, đó là quốc họ của Đông Nguyên quốc — ngươi là người hoàng thất Đông Nguyên, lại biết võ, ồ, chẳng lẽ là Trường Nghi công chúa?”Ta ngẩn người, nói “Ngươi làm sao mà biết?”Nói thật ra , nhìn mặt mình dùng một loại ngữ khí quái gở nói với chính mình, cảm giác quả thật rất không bình thường, vô cùng phức tạp. Thật giống như thời điểm đang soi mình mà mặt nước đột nhiên bị một hòn đá ném trúng vậy, trên mặt nước nổi lên những vòng tròn lan rộng dần ra khiến cho bộ dáng trở nên cổ quái mà mơ hồ.“Trường Nghi thiện võ, hào sảng mà lại dũng cảm…” Đối phương xem xét chủy thủ, cười nói với ta mấy điều này quả thật không sai, nhưng kỳ thật nghìn bài một điệu, các hoàng tỷ của ta đều là “XX công chúa, tính ôn lương, tinh thông nữ công / thi họa, thông âm luật…” linh tinh . Mà tính tình ta không nên tính ôn lương, nhiều nhất là chất phác, cũng không tinh thông nữ công thi họa, lại càng hiểu âm luật, cho nên quan văn đành phải cố mà nói tới việc luyện võ của ta để chứng minh ta không phải cái gì cũng không biết …“Hơn nữa ta còn biết, ngươi gọi là Kiểu. Tên rất hay nha, Nguyệt ra Kiểu Hề…” Hắn thảnh thơi nói.“Ngươi là Vô Mẫn Quân?” Ta ngắt lời gật đầu “Đúng.”Ta không nói hai lời, xông lên đoạt lấy cây chủy thủ trên tay hắn, hắn thế nhưng lại không tránh né để cho ta đoạt được cây chủy rằng kỳ quái, nhưng ta vẫn đem cây chủy thủ đặt lên cổ hắn… Hoặc là nói, đặt trên cổ của Mẫn Quân cười “Ngươi muốn tự sát?”Ta lạnh lùng nói “Cùng lắm thì đồng quy vu tận.”“Vậy ngươi có nghĩ tới vạn nhất thân thể ngươi chết đi, linh hồn ta không có nơi đi, lại trở về thân thể của chính mình, đến lúc đó ngươi chết, ta bình yên vô sự… Thế nào hử?”“…” Tay ta nắm chủy thủ cứng đờ, “Chuyện này có thể sao?”“Ngươi nói xem?” Thần thái hắn tự nhiên, xoay gương mặt của ta mà cười với ta thật ti tiện, “Ngay cả trao đổi thân thể đều có thể được, ta không biết là thế giới này còn có chuyện gì không có khả năng .”Kỳ thật, ta cũng hiểu được…Ta chậm rãi đem chủy thủ thu hồi, sau đó để ở cổ chính mình “Ta đây rõ ràng tự sát, thân thể ngươi đã chết, linh hồn ngươi cũng không về được.”Vô Mẫn Quân nhíu mày mao “Quyết tâm thật ra không nhỏ, Đông Nguyên quốc một quốc gia đã tận, đáng giá ngươi làm như vậy sao?”“Nếu không phải ngươi dung túng binh lính tùy ý giết hại dân chúng nơi bị chiếm lĩnh, ta cũng sẽ không đến ám sát ngươi.”Vô Mẫn Quân nghĩ nghĩ, nói “Nếu ngươi tự sát, ta xác thực không thể quay về, nhưng ngươi đừng quên, tuy rằng ta ở trong thân thể ngươi, nhưng chữ viết ta vẫn có thể viết giống hệt như trước kia—— nếu ngươi chết, ta sẽ giả tạo một phong huyết thư, nói là người Đông Nguyên quốc giết ta, để cho binh lính Tây Ương quốc báo thù cho —— một khi đánh hạ đô thành Đông Nguyên quốc, lập tức hủy thành, bất kể hàng hoặc không hàng.”Thanh âm kia là của ta, đầu lưỡi là của ta, lại bị Vô Mẫn Quân khống chế, phun ra ra ngôn ngữ ác độc như thế, ta khó thở “Ngươi rất không biết xấu hổ !”“Dù sao cũng là mặt của ngươi.” Hắn hướng ta cười.“…”Ta có suy nghĩ liều lĩnh muốn cùng hắn đồng quy vu tận…Ngay sau đó Vô Mẫn Quân thu lại nét tươi cười, đứng đắn nói “Trường Nghi công chúa, vô luận thế nào, hiện tại chúng ta không phải là nên đối phó với địch mà hẳn là hợp tác — bệnh tình phụ hoàng ta nguy kịch, dã tâm đối với ngôi vị hoàng đế của thúc phụ như hổ rình mồi, mặc dù ta có tự tin, thế nhưng chuyện hiện tại thành ra như vậy, nếu ngôi vị hoàng đế bị hắn ta đoạt được, dân chúng Đông Nguyên quốc kia đã thật sự không thể cứu.”“Vậy phải muốn làm sao bây giờ?”“Ta lấy ngươi.”Vô Mẫn Quân nhìn ta, mỉm cười “Hoặc là nói — ngươi lấy ta.”“… …” Ta từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên cảm giác bị sét đánh trúng ngay lúc cái đầu tới cái cổ vẫn đang tê dại, vừa choáng vừa đau…“Trường Nghi công chúa đến Tây Ương quốc, ngoài ý muốn gặp thái tử Tây Ương quốc Vô Mẫn Quân, hai người nhất kiến chung tình tái kiến ái mộ, lập tức ước định cả đời với nhau. Vô Mẫn Quân muốn mỹ nhân không cần giang sơn, cam nguyện vì chuyện này buông tha cho thu phục Đông Nguyên quốc dễ như trở bàn tay.” Vô Mẫn Quân bày ra một câu chuyện xưa rồi thư thái hỏi ta, “Trường Nghi công chúa, ngươi cảm thấy chuyện xưa này có đủ làm cho người ta tin phục hay không?”Ta chậm rãi nói “Chuyện này còn quyết định bởi diện mạo của Trường Nghi công chúa’…”Vô Mẫn Quân nhận thức rồi gật gật đầu, sau đó đứng thẳng dậy, có chút cứng ngắc bước đi vài bước, mang tới gương đồng, nhìn đó đánh rơi luôn mặt gương đồng quay đầu, vô cùng đau đớn nhìn ta “Trường Nghi công chúa, ngươi lớn lên trông thật bình thường… Thế nào cũng chẳng có một chút tư sắc hại nước hại dân.”Ta nhặt gương đồng lên, rồi nói xin lỗi “Ta lớn mà xấu như vậy, thật sự là ngại quá…”Kỳ thật ta đối với diện mạo chính mình không có khái niệm gì đặc biệt, nhưng so với hoàng tỷ như hoa như nguyệt mà nói, ít nhất ta hiểu được ta so với các nàng kém rất nhiều. Dù sao ta chưa bao giờ quá để ý, mặt mũi vẫn không trang điểm, xiêm y cũng là vô cùng đơn giản, chỉ cần không cần bó quá sát người thoải mái một ít là được, thuận tiện luyện võ là tốt rồi, về phần trang sức ta lại càng không mang, bởi vì tiếng kêu đinh đinh đang đang hoàn toàn có thể bại lộ hành tung chính lấy gương đồng soi soi chính mình một chút, vừa thấy liền hoảng sợ, trong gương là một nam tử bạch như ngọc, mắt phượng mày kiếm, tuy rằng thái dương có vết máu cùng vết bẩn, lại một chút không ảnh hưởng tới bộ dáng này, bộ quần áo màu đen hắn ta mặc lại có chút không giống phàm nhân, ta nhịn không được cảm thán “Vô Mẫn Quân, ngươi nhưng thật ra rất có tư sắc hại nước hại dân…”
Tác phẩm Công Chúa Quý Tính vào của tác giả Tắc Mộ thuộc thể loại truyện ngôn tình hiện đại đã hoàn thành được đăng tải tại mời các bạn đọc truyện miễn thiệu ngắnCông Chúa Quý Tính mở ra trong hoàn cảnh bốn nước lớn Tây Ương, Đông Nguyên, Nam Văn, Bắc Xương tranh giành thiên hạ. Tây Ương Quốc có thái tử Vô Mẫn Quân hùng tài thao lược, anh dũng thiện chiến, dẫn quân tấn công vào lãnh thổ Đông Nguyên Quốc đã sớm mục ruỗng, suy tàn, với một vị vua đắm chìm trong thuật trường sinh, hoàng hậu thao túng triều đình, văn võ bá quan sống xa hoa trụy lạc, hoàn toàn không chống đỡ nổi trước thế tiến công như vũ bão của Tây Ương Quốc. Trong vô số những nàng công chúa xinh đẹp của đất Đông Nguyên, có nàng công chúa Trường Nghi vừa tròn mười bảy tuổi, một thân võ nghệ cao cường, đã ôm theo quyết tâm báo đền nợ nước mà đi ám sát thái tử Vô Mẫn đêm giao chiến, kết thúc bằng một phen cụng đầu nảy lửa, máu chảy thành hôm sau tỉnh lại, mới phát hiện, nàng biến thành hắn, còn hắn lại thành công chúa Trường Nghi cực kì tầm thường dung mạo phổ thông vừa thấy liền quên, biết vài ba chữ, thuộc dăm câu thơ, đầu óc ngu ngơ, trí tuệ cỡ vừa….Thế nhưng lại có một tấm lòng nhân hậu, một trái tim biết cảm thái tử Vô Mẫn Quân cực kì hoàn hảo anh tuấn vô song, tinh thông văn thơ võ nghệ cũng thuộc hàng cao thủ, trên chiến trường anh dũng giết giặc, trong triều đình áp chế bá quan…. Thế nhưng hắn lại chẳng có tình người, hắn – vốn là một kẻ con người hoàn toàn trái ngược như mặt trăng với mặt trời ấy, bởi một sự cố nho nhỏ mà hoán đổi thân xác cho nhau. Kể từ đây, nàng – cô công chúa ngu ngơ trở thành hoàng đế, quậy tung triều chính ; còn hắn – vị thái tử biến thái trở thành hoàng hậu, náo loạn hậu một gã đàn ông, Vô Mẫn Quân sẽ phải làm gì trong những ngày “đến tháng”, khi bị chàng thị vệ yêu thầm công chúa Trường Nghi lao tới cưỡng hôn, khi phải lôi theo một đám công chúa líu ríu không ngừng đi “giao lưu tình cảm”…Là một người con gái, Vân Kiểu sẽ phải làm gì khi các đại thần dâng tấu muốn hoàng đế tuyển phi, sẽ phải làm gì khi mỹ nữ cứ thấy nàng là lao vào như ruồi thấy mật, còn mỹ nam thấy nàng lại tránh như tránh tà vì tưởng hoàng đế có tật đoạn tụ long dương….Biết bao tình huống dở khóc dở cười diễn ra, khiến hắn bớt điên cuồng, khiến nàng bớt ngu ngơ, dần dần thấu hiểu về những góc khuất, những vết thương chưa bao giờ ngừng rỉ máu trong tâm hồn người đối diện, để rồi từ những đứa trẻ vốn có một tuổi thơ quá đỗi đau lòng, thiếu thốn tình yêu của cả cha lẫn mẹ, nàng và hắn cùng tìm được khung trời nhỏ của riêng mình một vị Thái Sư ưa cằn nhằn nhưng gửi trọn thương yêu trong thầm lặng, một cô công chúa tinh nghịch đáng yêu với chàng phò mã số khổ nhặt được ngoài đường…Vân Kiểu ta sống trên đời này hơn mười bảy năm, từ nhỏ đã mất mẹ, cha cũng không thương yêu, luyện võ chịu khổ, học văn đau đầu, làm người ngốc nghếch, dung mạo bình nhưng ta đoán, trong hàng sa số những con người sống trên cõi đời này, ta nhất định là người may mắn nhất.
truyen cong chua quy tinh